30 năm vẫn nườm nượp hàng trăm khách, quán bánh rán mặn muốn ăn không phải dễ
Nằm nép mình trong ngõ 242 đường Lạc Long Quân (Tây Hồ, Hà Nội), quán bánh rán mặn nơi đây là một trong những địa chỉ ăn vặt được giới trẻ Hà thành đặc biệt yêu thích mỗi dịp thu sang.
Mặc dù mỗi năm có biết bao hàng quán xuất hiện rồi đóng cửa nhưng bánh rán mặn Lạc Long Quân vẫn cứ tồn tại hơn 30 năm với những “công thức” riêng biệt không nơi đâu có được.

Quán nằm ngay cổng đền thờ chúa bà Phan Thị Ngọc Đô, khá dễ tìm, quán bánh rán mặn gia truyền này đã tồn tại hơn 30 năm, bằng số tuổi một người trưởng thành. Không cửa tiệm khang trang, không toạ lạc tại trung tâm sầm uất, không biển hiệu quảng cáo, nhưng với “công thức” gia truyền, suốt những năm qua, chưa khi nào quán vắng khách.

Nếu bạn từng quá quen thuộc món bánh rán mặn chấm kèm nước mắm và được ăn cùng một ít nộm su hào hoặc đu đủ thì tôi dám chắc rằng, khi bạn ăn bánh rán mặn tại đây, bạn sẽ phải thốt lên: “Bánh rán ở đây lạ quá”.
Chiếc bánh rán mặn được nặn thành hình trụ to tròn với lớp vỏ ngoài là bột nếp đã trộn đều với dầu gấc để giữ màu sắc luôn vàng ruộm đẹp mắt. Thành phần nhân bánh cũng giống như các nơi khác gồm có: thịt heo, miến, nấm hương, mộc nhĩ và nêm thêm gia vị để vừa miệng thực khách.

Sau khi chiên qua nhiều chảo dầu để bánh chín vàng đều màu, bánh sẽ được cắt thành miếng nhỏ cho vào bát và bán theo suất. Nhân bánh đầy đặn không độn thêm phụ gia nên khi cắt nhỏ, khách sẽ được thưởng thức trọn vẹn hương vị đặc biệt.

Một mẻ bánh phải qua 6 lần chuyển chảo với mức nhiệt khác nhau mới được cho ra bán. Vậy nên vỏ bánh mới giòn tan nhưng không ngấm dầu mỡ. Dù mua về thì bánh vẫn giữ được vị thơm ngon như ngồi ăn tại chỗ.
Thế nhưng, “bí quyết” gia truyền khiến món bánh rán mặn Lạc Long Quân trở nên nổi tiếng và luôn có “chỗ đứng” trong lòng thực khách lại nằm ở nước sốt chan cùng với bánh.

Khác với các quán bánh rán mặn thường chọn su hào hoặc đu đủ ngâm nước mắm để chấm bánh rán thì riêng ở đây, chủ quán tự chế ra một loại nước sốt có màu đỏ sệt sệt, đặc quánh. Nhìn qua màu đỏ sẫm của nước sốt, nhiều người sẽ nghĩ nó rất cay có thể không phù hợp với người ăn cay giỏi. Nhưng loại sốt khác biệt này kết hợp với miếng bánh đầy đặn quả thực lại cực “hợp rơ”, làm tăng thêm hương vị đậm đà, khiến người ăn ấn tượng.
Chính vì sự đặc biệt của món ăn này mà nhiều người kể rằng, dù có đi đường xa hay phải xếp hàng chờ đợi hàng tiếng đồng hồ vẫn phải đến đây ăn bánh rán cho bằng được, vì bánh rán mặn Lạc Long Quân đã trở thành “thương hiệu” không nơi nào soán ngôi được.

Chủ nhân của quán bánh rán mặn trứ danh này là chị Nguyễn Thị Mai Hoa (49 tuổi, Hà Nội). Trước đây, gia đình chị Hoa có nghề làm giấy truyền thống, nhưng theo thời gian, làng nghề đã bị mai một dần khiến người dân buộc phải chuyển sang nghề khác để kiếm sống.
“Sau khi không làm giấy nữa, bà (mẹ chị Hoa) chuyển sang bán bánh rán ở chợ Bưởi. Thời gian đầu thì ít người biết đến lắm vì ở trong ngõ khuất, nhưng lâu dần người này truyền tai người kia nên mới bắt đầu có lượng khách quen thuộc. Họ kháo nhau đến ăn thử rồi khách ngày một đông”, chị Hoa chia sẻ.

Hơn 30 năm bán hàng, “bí quyết” làm bánh được truyền từ đời mẹ sang đời con, chị Hoa vẫn luôn tâm huyết với công thức do mẹ để lại. “Dù đã bán được từng ấy năm nhưng hương vị bánh rán không thay đổi nhiều, chỉ điều chỉnh phần nước sốt sao cho hợp với khẩu vị của khách hàng”.
Quán mở từ 10 giờ sáng đến 6 giờ tối là đã không còn bánh để bán. “Nhiều hôm vào giờ cao điểm khoảng 4 rưỡi, 5 giờ chiều khách xếp hàng dài đến mức có người đợi 30-45 phút mới có bánh ăn. Cuối tuần thì khách sẽ đến sớm vì cuối chiều nhiều người tới ăn nhưng phải ngậm ngùi quay về vì hết hàng để bán”, chị Hoa tâm sự.

Thông thường, một ngày quán sẽ bán được 20kg nhân bánh. Bánh không được làm sẵn, khách ăn đến đâu làm đến đó thì mới giữ được hương vị đậm đà. Để chuẩn bị nguyên liệu làm bánh, chị Hoa kể rằng cả nhà phải thức dậy từ 5 giờ sáng để kịp có hàng hàng cho khách.
Cũng vì lượng khách đến đông nườm nượp nên cả gia đình phải phụ giúp chị Hoa làm bánh. Quán bánh nhỏ nhưng có đến gần chục người phục vụ, người nhào bột, người nặn bánh, người tính tiền,… thế mà vẫn không xuể.

Chị Phạm Như Ngọc (32 tuổi, Hà Nội) là “khách ruột” của quán cho biết: “Chị ăn bánh rán ở đây cũng được mười mấy năm rồi mà không biết chán. Ngày càng nhiều bạn trẻ kéo nhau đến ăn, dù phải đợi lâu nhưng chị chỉ trung thành với cô Hoa thôi. Tìm cả Hà Nội cũng không thể tìm được quán bánh rán nào có vị nước sốt ngon như ở đây”.
“Em được bạn giới thiệu là bánh rán Lạc Long Quân ngon lắm nên đến ăn thử, nhưng không ngờ lại bị 'nghiện'. Vì quán đông khách nên chúng em đến từ đầu giờ chiều để không phải xếp hàng”, bạn Nguyễn Minh Hà (18 tuổi) cho hay.

Với mức giá 9 nghìn đồng/chiếc, hoàn toàn vừa với túi tiền của mọi người, nhất là học sinh sinh viên. “Mình bán hàng có tâm, nhân bánh nhiều như vậy nhưng cũng không tăng giá bánh nên tiền lãi cũng chẳng đáng bảo nhiêu. Cũng mong ước có một cửa hàng biển hiệu đàng hoàng, không gian rộng rãi nhưng mình chú trọng chất lượng, khách đến ủng hộ nhiều là vui rồi. Lãi ít một chút mà được khách tin yêu thì bán ở đâu cũng vậy thôi”, chị Hoa tâm sự.

