9 năm trôi qua, chuyện tình One Day vẫn khiến khán giá rung động như phút ban đầu

Không phải kiểu câu chuyện cổ tích với nàng Lọ Lem cùng chàng hoàng tử bạch mã, One Day như một câu chuyện thường nhật mà ta trông thấy hàng ngày, hoặc thậm chí là như thể câu chuyện của chính mình.

One Day vốn không phải một phim mà các nhà phê bình sẽ cho là rất đặc sắc nhưng phim lại nhấn mạnh vào một điều mà con người chúng ta thực sự luôn luôn quên mất trong cuộc sống bộn bề này"Hãy biết trân trọng những người vẫn còn ở bên chúng ta vì biết đâu ngày mai họ sẽ không còn ở đó nữa".

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

One Day – Một ngày để yêu (2011) kể về hành trình kéo dài suốt 20 năm giữa Dexter (Jim Sturgess) và Emma (Anne Hathaway). Được dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của David Nicholls, One Day kể về hành trình kéo dài suốt 20 năm giữa Dexter (Jim Sturgess) và Emma (Anne Hathaway). Mọi chuyện bắt đầu vào cái đêm định mệnh năm 1988, khi hai người vừa tốt nghiệp đại học Edinburgh. Trở về căn hộ của Emma, thay vì có một cuộc “tình một đêm” và trở thành hai kẻ xa lạ sáng hôm sau, họ lại nằm trên giường và trò chuyện như hai người bạn.

Từ năm đó trở đi, ngày 15/7 trở thành một ngày kỷ niệm tình bạn của Emma và Dexter, vào ngày này mỗi năm trong vòng 2 thập kỷ liên tiếp, họ đều đi chơi hoặc ít nhất là dành cho nhau những cuộc điện thoại hỏi thăm về cuộc sống đối phương. Không hay từ bao giờ, cặp bạn thân này đã rơi vào cái bẫy tình yêu.

Người viết xây dựng hai nhân vật chính với những tính cách hoàn toàn trái ngược nhau. Emma là một người con gái xinh đẹp, trầm tính, chăm chỉ nhưng số phận và độ may mắn của cô lại không được cao cho lắm, thay vì đạt được công việc mơ ước của bản thân mình, cô phải kiếm ăn bằng công việc phục vụ trong một quán ăn nhanh nhỏ.

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

Ngược lại với Emma, Dexter điển trai, cao ráo, gia đình khá giá, nhưng anh có tính cách ham chơi, không bận tâm tới cảm xúc của Emma mà luôn chơi bời, hẹn hò từ cô này tới cô khác, thế mà số phận trớ trêu thay, không biết Dexter trúng giải độc đắc hay gì mà trở thành MC nổi tiếng của nhiều chương trình TV. Điều đó như đổ thêm dầu vào lửa cho sự lười biếng và playboy của anh. 

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

Khi tất cả những phù phiếm ấy đã trôi qua, anh chỉ còn tay trắng và bờ vai Emma để dựa vào. Trong khi đó, Emma lại không thành công trong cuộc sống và công việc, còn về tình yêu cô vẫn đau đáu nhìn Dexter vui vẻ bên những chân dài khác. 20 năm ấy, có khi họ ở bên nhau, có khi họ cách xa nhau trong ngày 15/7 song trong tâm trí, họ không lúc nào thôi nghĩ về nhau.

One Day không phải một bộ phim lãng mạn kiểu Hollywood thông thường, với môtíp kiểu chàng bạch mã hoàng tử xuất hiện đúng lúc cần nhất hay tình yêu đến một cách sét đánh. Trái lại, tình cảm giữa Dexter và Emma lại đến rất từ từ, nhẹ nhàng giống như ở ngoài đời, tạo nên vẻ đẹp cho bộ phim. Tác phẩm với mạch điệu chầm chậm, nhẹ nhàng này như một tấm gương phản ánh cuộc sống qua lăng kính tình yêu, qua câu chuyện về hai người trẻ với bao hoài bão của tuổi 20 cho tới khi bước qua tuổi trung niên.

Tác phẩm với mạch điệu chầm chậm, nhẹ nhàng này như một tấm gương phản ánh cuộc sống qua lăng kính tình yêu.

Những xúc cảm đầu đời, những giấc mơ tuổi trẻ, những khoảnh khắc lãng mạn thoáng qua rồi vụt mất được diễn tả trong phim đều có thể phần nào khiến người xem tự liên hệ và đọng lại nhiều suy nghĩ sau khi phim kết thúc. Giống như bộ phim tình cảm thuở học sinh đầy trong trẻo, You are the Apple of My Eye, trước đây, One Day đem lại cho khán giả cảm giác nuối tiếc, song đó lại là cảm xúc đến từ sự chiêm nghiệm sau một quãng thời gian dài và hoàn toàn có thể cảm thông.

Xem One Day, khán giả có thể thực sự hiểu tại sao hai nhân vật chính lại yêu và cần đến nhau, thay vì bị gượng ép phải hiểu như một số bộ phim khác, bởi mạch phim đã dẫn dắt người xem đủ để hiểu tại sao. Với Dexter, những cô gái thường chỉ để thỏa mãn nhu cầu tình ái và anh sợ nếu yêu Emma – người bạn thân nhất của mình, anh sẽ làm tổn thương cô, trong khi ở Emma luôn có sự nhút nhát, tự ti ngập ngừng không dám nói lên cảm xúc. Họ mải miết đuổi theo những giấc mơ ở khắp nơi, để rồi cuối cùng khi bước chân đã mỏi mới nhận ra rằng hạnh phúc mình cần từ đầu đã luôn ở đó: cái đêm 15/7/1988.

Xuyên suốt bộ phim, những hình ảnh đẹp tuyệt vời của London cổ kính, những cánh đồng ở Edinburgh, ngoại ô Paris… lần lượt được giới thiệu, với phần nhạc nền nhẹ nhàng mà đầy da diết đến nao lòng. Giai điệu ca khúc We Had Today của Rachel Portman khiến câu chuyện tình bạn / tình yêu của Dex và Emma cuốn hút người xem từ đầu tới cuối.