Chuyện rùng rợn trên chuyến xe buýt 375 ở Bắc Kinh
Sự việc trên xe buýt 375 tuy còn nhiều điểm tranh cãi nhưng vẫn gây "rợn gáy": Phát hiện hành khách không có chân, bình xăng đầy máu...
"Chuyện đáng sợ trên xe buýt 375" khá nổi tiếng, từng xuất hiện trên rất nhiều mặt báo thời đó. Do đã trải qua hơn 20 năm nên xuất hiện khá nhiều phiên bản, song bản được lưu truyền nhiều nhất vẫn là phiên bản này.
Chuyện gì diễn ra trên chuyến xe buýt 375?
Chuyện diễn ra vào một đêm khuya ngày 14/11/1995, trên chuyến xe buýt 375 (có phiên bản bảo rằng là tuyến 330, 331, 333).
Vào một đêm rất lạnh và có gió lớn, một chiếc xe buýt chầm chậm ghé lại trạm dừng trước Viên Minh Viên. Đó là chuyến xe buýt cuối cùng của ngày. Trên xe có một bác tài xế khá lớn tuổi và một cô soát vé trẻ. Bốn hành khách lên xe bao gồm một cặp vợ chồng trẻ, một bà lão và một người thanh niên. Sau khi lên xe, cặp vợ chồng ngồi ở hàng ghế đôi ngay sau vị trí của tài xế, cậu thanh niên và bà lão lần lượt một trước một sau ngồi ở hàng ghế đơn bên phải. Xe chạy dần về phía trạm cuối Hương Sơn.
Không khí lúc đó khá tĩnh lặng, ngoài phố gần như chẳng có người hay xe cộ qua lại.
Vụ việc xuất hiện trên báo
Xe tiếp tục di chuyển qua tầm hai trạm, lúc tới trạm cửa Bắc Cung là đã đi được hơn 300 mét, mọi người bỗng nghe thấy tài xế lớn tiếng mắng mỏ: "Bình thường giờ này ngay cả một bóng ma cũng không thấy, hôm nay thật sự gặp ma! Còn không thèm đứng chờ ở ngay trạm nữa chứ!". Lúc này, mọi người mới trông thấy ở một nơi cách họ tầm 100 mét có hai bóng đen đang vẫy xe. Cô gái soát vé nhẹ giọng nói: "Thôi ngừng lại đi ạ, bên ngoài trời lạnh như thế, tuyến này đã là tuyến cuối cùng rồi".
Khi xe dừng, có hai người bước tới, chính xác hơn là ba người bởi giữa hai người đó còn có thêm một người nữa. Đòa này gồm một người tóc tai rối bời, luôn cúi thấp đầu và hai người còn lại mặc trường bào theo kiểu quan phục thời Thanh, mặt mũi cả hai đều trắng bệch, gợi lên cảm giác rợn tóc gáy. Trong lòng hành kháchbắt đầu sợ hãi và hoang mang, duy chỉ có tài xế là vẫn bình tĩnh tiếp tục lái xe tiến về phía trước.
Lúc này, cô gái soát vé mở miệng trấn an: "Quý khách đừng sợ, khả năng là gần đây có đoàn phim cổ trang, họ uống hơi nhiều nên không kịp thay quần áo mà thôi", mọi người nghe thấy thế thì đều bình tĩnh trở lại. Chỉ có bà cụ kia là thường xuyên quay đầu nhìn ba người đằng sau với nét mặt cực kỳ nghiêm túc. Sắc thái quỷ dị khi nãy không còn nhiều nhưng cả xe vẫn mang sự âm u khó tả.
Qua tầm ba bốn trạm nữa, đường xá vẫn rất yên tĩnh. Cặp vợ chồng trẻ kia đã xuống xe, tài xế và cô soát vé đang vui vẻ trò chuyện với nhau. Đúng lúc này thì bà cụ bỗng đứng dậy nhào tới trước mặt cậu thanh niên rồi tát bôm bốp lên mặt cậu ta, luôn miệng mắng rằng cậu ta lúc lên xe đã lén trộm tiền của mình.
Cậu thanh niên đứng dậy mắng lại bà cụ: "Bà đã lớn thế rồi mà sao lại ngậm máu phun người thế?".
Bà cụ không nói gì, chỉ nhìn cậu ta giận dữ và níu lấy cổ áo cậu không chịu buông. Cậu thanh niên mặt đỏ phừng phừng, không thốt nên lời. Bà cụ lại tiếp tục nói: "Đằng trước là đồn công an, chúng ta xuống đó để công an họ xử lý!". Cậu ta sừng sộ đáp trả: "Đi thì đi, ai sợ ai!".
Xe ngừng, bà cụ kéo cậu thanh niên bước xuống xe. Nhìn theo chiếc xe buýt đã đi xa, bà cụ thở dài một hơi nhẹ nhõm. Cậu thanh niên vội hỏi: "Đồn cảnh sát ở đâu?", bà cụ nói: "Đồn cảnh sát gì chứ! Bà già này vừa mới cứu mạng cậu đấy!"
Cậu thanh niên vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Bà cứu mạng tôi gì chứ. Tôi thì sao, không phải tôi vẫn đang sống sờ sờ à?"
Bà cụ rón rén giải thích: "Ba người vừa lên xe lúc nãy không phải là người, mà là ma!"
Cậu thanh niên lạnh sống lưng: "Cái quái gì đấy? Bà bị điên à!". Anh định bỏ đi thì bà cụ lên tiếng:' "Cậu không tin cũng không sao, nhưng để tôi nói hết đã!".
"Lúc họ vừa mới lên xe là tôi đã nghi ngờ rồi, vì thế tôi mới không ngừng quay ra sau nhìn họ. Nhờ gió từ cửa sổ thổi vào nên tôi mới thấy được tất cả. Gió thổi tốc lên bộ trường bào của hai người kia, tôi thấy họ không hề... có chân", bà cụ nói.
Cậu thanh niên mở to mắt nhìn bà cụ, không thốt lên được lời nào. Bà cụ đốc thúc: "Ngây người làm gì, còn không mau báo cảnh sát đi!"
Ngày hôm sau, trạm điều hành xe buýt báo án: đêm qua, tài xế và nhân viên soát vé của một chuyến xe buýt cuối mất tích. Cảnh sát cấp tốc điều tra và liên lạc ngay với cậu thanh niên đêm qua đã báo án và bị cảnh sát nghi là "bị tâm thần". Hai tiếng sau, họ đã tìm được cậu thanh niên và bà cụ kia. Ngay đêm đó, các báo của Bắc Kinh nhanh chóng đưa tin về vụ việc này và tiến hành phỏng vấn bà cụ và cậu thanh niên nọ.
Ngày thứ ba, cảnh sát phát hiện chiếc xe buýt mất tích ngay tại khu vực gần đập nước Mật Vân, cách Hương Sơn hơn 100 km. Trong xe có ba xác chết đã thối rữa nghiêm trọng, đồng thời cũng tồn tại rất nhiều điểm đáng ngờ:
- Xe buýt không thể đi hơn 100 km sau khi đã chạy suốt cả ngày trời (vì mỗi một ngày, một chiếc xe buýt chỉ có một lượng xăng cố định để di chuyển đủ chuyến đã quy định mà thôi), và cảnh sát phát hiện bên trong bình xăng không phải là xăng, mà là máu tươi.
- Những thi thể được phát hiện chưa tới hai ngày mà đã thối rữa nghiêm trọng, thậm chí ngay cả mùa hè thì cũng không thể xảy ra hiện tượng này, Sau khi kiểm chứng thì cũng xác định chắc chắn không có sự nhúng tay từ phía con người.
- Cảnh sát đã kiểm tra chặt chẽ các camera theo dõi trên các tuyến đường đến Mật Vân nhưng không hề phát hiện được manh mối.
Tranh cãi quanh sự việc xe buýt 375
Chuyện này đã từng gây rúng động toàn bộ giới y học và ngành cảnh sát ở Bắc Kinh thời đó. Tuy nhiên, một số thông tin cho rằng đây chỉ là "bẻ lái dư luận" nhằm che đậy sự thật.
Một bài báo đính chính và kêu gọi mọi người không nên tin vào những lời đồn đại
Một số sơ hở và "sạn" của hai nhân chứng trên khiến câu chuyện gây tranh cãi về logic, dẫn tới giả thuyết rằng hai người mặc bào kia có thể là kẻ thủ ác và 3 thử thi là của tài xế, nhân viên và người đi cùng bọn chúng.
Tuy nhiên, vụ án vẫn còn bỏ ngỏ và chưa có giả thuyết nào thực sự được chứng minh. Chuyện trên xe buýt 375 vẫn là bí ẩn.


