Cố đô Luang Prabang (P.1): Nơi hội tụ văn hóa xứ Triệu Voi
Cố đô Luang Prabang ẩn chứa trong mình những vẻ đẹp cổ kính, xưa cũ. Đây là vùng đất phản ánh được bản sắc văn hóa của nước Lào một cách rõ nét.
Lào là một vùng đất hiền hòa thuộc bán đảo Đông Dương. vùng đất này cùng với Việt Nam đã trải qua hơn nghìn năm văn hiến, cùng hợp tác hữu nghị, xây dựng hai nền văn hóa liền kề vô cùng phát triển. Lào là quốc gia duy nhất ở Đông Nam Á không có biển. Với điều kiện địa lý tự nhiên khó khăn, nhưng không vì thế mà quốc gia này kém phát triển về văn hóa. Văn hóa Lào đa dạng nhiều sắc thái, và được phản ánh rõ rệt nhất ở cố đô Luang Prabang, một đô thị cổ xinh đẹp ở Bắc Lào.
Sự thanh bình của cố đô Luang Prabang. Ảnh: Blouism_.
Cố đô Luang Prabang - một thời kỳ hoàng kim
Cố đô Luang Prabang nằm ở đâu trên bản đồ xứ Triệu Voi xinh đẹp?
Cố đô Luang Prabang nằm ở phía Bắc miền Trung nước Lào, thuộc tả ngạn của sông Mekong huyền bí, cách thành phố Viên Chăng 320 km về phía Bắc. Đây là một bán đảo nằm ở hợp lưu của dòng sông Nam Khan và Mekong.Thành phố Luang Prabang là một phần của huyện Luang Prabang trực thuộc tỉnh cùng tên. Nơi đây là thủ phủ và cũng là trung tâm hành chính của tỉnh. Với dân số hơn 56 nghìn người, trong đó có hơn 24 nghìn người sống trong khu quy hoạch du lịch, Luang Prabang là một thành phố lớn và quan trọng của nước Lào ngày nay.
Lịch sử vàng son của cố đô Luang Prabang
Vùng đất này từng là kinh đô của nước Lào, chứng kiến sự cai trị của 63 đời vua cho đến khi thủ đô được dời về vùng Viên Chăng. Luang Prabang là kinh đô dưới thời kỳ huy hoàng của đế chế Lan Xang - vương quốc đầu tiên của Lào được hình thành vào thế kỷ thứ XIV và suy tàn vào thế kỷ thứ XVI.
Luang Prabang là vùng đất của Phật Giáo với nhiều ngôi chùa chiềng được dựng xây từ thời đại cũ, cộng với không gian cổ kình nơi đây, tiếng chuông chùa tạo cảm giác thiền tịnh và yên bình, dung dị, hệt như tính cách hiền hòa của người dân vùng đất này.
Luang Prabang là vùng đất của Phật Giáo. Ảnh: Lauracaiels.
Với những nét đặc sắc về lịch sử và văn hóa của mình, cố đô Luang Prabang đã được Tổ chức UNESCO công nhận là Di sản văn hóa Thế giới vào năm 1995. Đánh dấu sự bừng tỉnh của vùng đất này về du lịch, như một thời hoàng kim trở lại.
Chợ ba phiên ở cố đô Luang Prabang - nét văn hóa độc đáo không thể chối từ
Một phiên chợ ở cố đô Luang Prabang nhìn từ trên cao. Ảnh: Ironstagram.
Phiên chợ rau củ buổi sáng
Vì nằm liền kề nhau trong cùng một khu vực, nên hình thái sinh sống của cư dân Lào và Việt có phần tương đồng và ảnh hưởng lẫn nhau, đặc biệt là về cái chợ. Chợ sáng ở Cố đô Luang Prabang có hình thức kinh doanh gần giống với người Việt. Các tiểu thương ở đây bày bán từ sáng đến chiều như chợ Việt Nam. Sản phẩm chủ yếu là rau củ và những mặt hàng thiết yếu cho đời sống con người.
Phiên chợ sáng ở Luang Prabang. Ảnh: Lam Linh.
Người dân nơi dây kinh doanh trên các vỉa hè hai bên, với những mặt hàng tươi ngon mà giá cả thấp, không chèo kéo, không sợ hố giá. Người dân nơi đây đi chợ vô cùng thoải mái mà không sợ bị chặt chém, chắc có lẽ ảnh hưởng từ tính cách hiền lành của người Lào. Ở nơi đây, người dân đi mua sắm từ rất sớm, tiện có thể dừng lại dùng chút bữa sáng ở các quầy hàng ngay trong khu chợ. Cảm giác dân dã, bình dị không khác gì chợ ở Việt Nam.
Phiên chợ đồ nướng buổi chiều
Sau năm giờ chiều, các hàng rau củ bán từ sáng bắt đầu dọn dẹp để nhường chỗ cho sự trình diện của các quầy hàng món nướng. Bắt đầu từ năm giờ chiều, những quầy hàng này sẽ lên đèn trông thật lung linh, kèm với mùi đồ ăn nướng thơm lừng làm nhộn nhịp cả một góc phố ở đô thị cổ.
Phiên chợ đồ nướng vào buổi chiều. Ảnh: Lam Linh.
Người Lào rất chuộng món nướng, từ gà nướng, thịt nướng, cá nướng cho đến các món như xúc xích, tàn ong đều có thể đem đi nướng để ăn. Mùi gia vị ướp nướng kèm mùi thị bốc lên từ khu vực các quầy hàng tạo một cảm giác thơm lừng, dễ chịu, khiến du khách sẵn sàng chi tiền để thưởng thức những món đặc sản độc nhất vô nhị của vùng Luang Prabang.
Phiên chợ lưu niệm buổi tối
Sau khi phiên chợ đồ nướng được bày biện một tiếng cũng là lúc những quầy hàng lưu niệm gần đó xuất hiện với những màu sắc lung linh của các món đồ thủ công mỹ nghề. Bắt đầu từ sáu giờ tối, chợ lưu niệm là một khu chợ nhộn nhịp nhất trong những phiên chợ ở cố đô Luang Prabang.
Phiên chợ đồ lưu niệm vào buổi tối. Ảnh: Lam Linh.
Người dân bản địa với những quầy hàng nhỏ bắt đầu bày biện những món hàng của mình ra để thu hút khách du lịch đến với nơi đây dưới ánh đèn vàng. Những bàn tay Phật, những đồ bạc, khăn quàng, những chiếc túi được bày biện bắt mắt và lộng lẫy.
Khăn choàng hay túi ở đây chủ yếu được người dân dệt thủ công, nên màu sắc hài hòa, đường nét tỉ mỉ. Ẩn trong đó là sự tỉ mẩn, khéo kéo, và những giọt mồ hôi của người thợ dệt trên từng sản phẩm.
Vải dệt bán tại chợ phiên. Ảnh: Ockpoptok.
Tạm kết
Nếu như Viêng Chăn là trung tâm về hành chính, chính trị, thì không ngoa để kết luận Luang Prabang chính là trung tâm văn hóa của nước Lào, nơi đây tìm ẩn nhiều vẻ đẹp huyền bí và dễ chịu, thanh bình. Những phiên chợ đặc sắc và những món ăn thú vị, những sản phẩm dệt khéo léo ấy đã tạo nên một bức tranh văn hóa đẹp đẽ của cố đô này, chứng minh vị thế trung tâm mũi nhọn của ngành du lịch Lào.
