Giấc mơ 'về Đà Lạt mở cà phê' không êm đềm đến thế
Lần ghé thăm Maiday Coffee & Brewski vừa rồi, tôi phần nào chạm đến được sự thật đằng sau viễn cảnh thơ mộng mang tên "bỏ hết tất cả, về Đà Lạt mở cafe".
Bắt gặp những bức ảnh về một quán cà phê xinh xắn nào đó trên Đà Lạt mà Lý Thành Cơ vừa đăng tải, tôi đòi anh khai ngay địa chỉ. Cơ bảo thật ra anh ở homestay ở trên lầu, tiện thể thấy quán nằm dưới nhà nên khi mưa, anh thường ghé quán thưởng cà phê rồi ngắm mưa, đọc sách. Vốn là một tay nghiện đi "cà phê đẹp" thứ thiệt, làm sao tôi bỏ qua nơi mới mẻ này trong chuyến về Đà Lạt sắp tới được?
Cuộc hạnh ngộ với Maiday Coffee & Brewski cứ thế mà đến. Và có lẽ, đây là một trong những cuộc gặp gỡ mà tôi cảm thấy may mắn vì đã diễn ra với mình, bởi qua đó tôi hiểu được để chạm đến viễn cảnh về việc tự mình dựng nên một quán cà phê đẹp ở Đà Lạt, cần phải vượt qua chặng đường không mấy êm ả mà hai tiếng "giấc mơ" dễ thường đánh lừa ta...

Một sáng ngày mưa ở phố sương, tôi cũng bắt chước Cơ ghé Maiday, nhìn trời Đà Lạt đổ lệ tí tách. Quán xinh, sáng. Có thể nói, không gian ở Maiday là sự hòa quyện thẩm mỹ của hương cà phê, tiếng cối xay rì rầm, tiếng vật dụng va vào nhau và tiếng nói cười khe khẽ trong giai điệu lo-fi mơ màng. Quả đúng như lời Cơ nói rằng "phong cách ở tạo cảm giác như anh ở vừa bước vào căn phòng của riêng mình vậy, dễ chịu lắm” - và đây cũng là yếu tố gây ấn tượng nhất với tôi trong lần đầu gặp gỡ Maiday.

Cầm cốc cà phê trứng thơm lừng (thay vì món Cinnamon Dolce Latte lạ lẫm theo gợi ý của Cơ) trong tay, tôi tự hỏi - sao lại là Maiday nhỉ? Sự tò mò ấy đưa tôi lân la đến quầy pha chế. Thấy Mai - bạn barista đang trong ca, tôi cho là thắc mắc của mình chắc sẽ không làm phiền cô đâu, vì quán cũng vắng thế mà. Mai tiếp nhận lời chào và câu hỏi của tôi bằng nụ cười hơi lúng túng nhưng rạng rỡ, rồi đáp:
“À… Maiday vừa là ‘Mai ở đây’, ‘Mai đây’ hoặc dịch sát nghĩa luôn là ‘Ngày của Mai’ (Mai's day) - bạn hiểu kiểu nào cũng đúng cả. Hoặc như một lời hẹn mà mấy người trẻ tụi mình hay rủ rê nhau ấy: Mai đây tụi mình lên Đà Làm làm ly cà phê, nha”.
“Chà, dễ thương thế! Vậy... Mai là bạn luôn đúng không?” - Tôi nửa đùa nửa thật hỏi, và điều đáng ngạc nhiên là đúng như vậy. Người con gái tươi tắn trước mặt cho tôi hay rằng, cô được đánh giá là đam mê pha chế nhất bọn, cũng là người quyết định sẽ ở lại Đà Lạt để vận hành quán - thế là có một Maiday âm thầm xuất hiện giữa núi đồi Đà Lạt.

Trò chuyện thêm cùng Mai, tôi được biết Maiday thực ra là một “em bé” trong đại gia đình cà phê Đà Lạt khi mới chính thức ra đời vào ngày 20/8/2020. Mai tâm sự, quán là do cả team cùng xây dựng. Tất cả thành viên đều là người Sài Gòn yêu thương sự yên tĩnh của Đà Lạt, và có hứa với nhau nhất định sẽ cùng xây một quán cafe nhỏ, rồi biến nơi này thành một cái ổ để trốn mỗi khi ở Sài Gòn quá xô bồ. Chỉ đơn giản vậy, sau đó các bạn trẻ này hùn tiền vô, quẩy đồ lên Đà Lạt và tìm chỗ xây nên Maiday - rất quả quyết và mạnh dạn kiểu... tuổi trẻ.
Bạn đọc nghĩ xem, chỉ vậy thôi là đã có được Maiday của hôm nay chưa? Chưa, chắc chắn rồi. Vậy cùng tôi trở lại câu chuyện nhé.

“Nếu vậy thì Maiday có gì khác so với mấy quán cà phê “tình thơ” phủ sóng khắp các mạng xã hội hở Mai?” - Tôi vẫn chưa buông tha cô bạn đang thoăn thoắt phủi bột cà phê khỏi máy.
“Ừm… Mai có thể nói trước hết là về chất lượng sản phẩm. Quỳnh thấy đó, hằng hà sa số quán cà phê đủ mọi concept ra đời, và vì tụi mình cho rằng không có gì giết chết thương hiệu nhanh bằng việc truyền thông cho một sản phẩm tệ, nên tụi mình chú trọng vào mặt chất lượng". Nói đoạn, Mai ngừng tay, đổ bao cà phê trên kệ vào máy và nhấn nút.
“Thứ nhất là nguyên liệu. Cà phê Maiday đang sử dụng là 100% hạt Arabica từ Cầu Đất. Mấy thứ như bột trà xanh (Matcha) hay mè đen (Black Sesame), tụi mình đều sử dụng nguyên liệu của Nhật; sirup hay sữa thì tụi mình cũng dùng Monin, Đà Lạt Milk… À, mình không có quảng cáo đâu nhé!” - Cô hóm hỉnh.
Bâng quơ nhìn sang thực đơn, tôi chợt nhớ ra mình đã bối rối thế nào khi đứng trước không ít món “lạ” lúc gọi nước - một điều ít thấy ở các quán cafe Đà Lạt vốn có menu khá đơn giản. Mang suy nghĩ này hỏi Mai, tôi được cô từ tốn giải thích:
“Arabica, Espresso, Cappuccino hay thậm chí là cà phê phin, cà phê trứng... đều là những món không quá xa lạ với người yêu cà phê nói chung tại Việt Nam. Vậy nên bên cạnh các món cà phê, tụi mình muốn mang đến một menu sao cho người ghiền cà phê uống không chê, mà người không uống được cũng sẽ tấm tắc - lớn tuổi đến được, trẻ tuổi cũng đến được ấy.”

“Ban đầu tụi mình phân vân giữa Pub và Brewski, cuối cùng quyết định chọn Brewski làm định vị đi kèm với sản phẩm cốt lõi là cà phê, trong cụm ‘Coffee & Brewski’ ấy. À, thức uống tại Maiday đều sẽ ‘ngon nhưng không quá ngọt’ nhằm đảm bảo sức khoẻ người dùng. Điều này sẽ luôn là một định hướng lớn mà tụi mình cam kết trong suốt thời gian Maiday hoạt động đó.”

Như sực nhớ ra điều gì, Mai nhổm người khỏi quầy pha chế (lúc này đã có thêm một bạn khác vào ca, quán vẫn thưa thớt, chắc là do mưa):
“Quỳnh mệt chưa? Mai nói dông dài quá đúng không?”
“Đâu có!” - Tôi xua tay. “Quỳnh phải biết được điểm khác biệt thứ hai là gì đã rồi mệt sau cũng chưa muộn mà”.

Mai bật cười trước sự hào hứng của tôi, cô tiếp:
“Đây không biết có phải là điểm khác biệt không, nhưng tụi mình thật sự không muốn biến Maiday trở thành một nơi đông đúc. Đối tượng khách mà Maiday hướng đến là người Đà Lạt, người thật sự yêu thương Đà Lạt, người trẻ di cư về Đà Lạt, người muốn tìm một nơi để trốn chứ không phải nhóm du khách chen chúc check in cho bằng bạn bằng bè.
Bởi vậy, không gian quán cũng mang tính… ngẫu hứng lắm! Tụi mình chọn phong cách thiết kế tên là ‘Western Industrial và một miếng chất riêng từ mỗi thành viên’. Dù không trendy như người ta, nhưng miễn sao Maiday luôn là một không gian ấm áp, nơi mà bạn nào ghé chơi đều thấy cảm xúc của họ được tôn trọng, tinh thần được chữa lành qua những câu chuyện họ san sẻ, những khúc nhạc êm ái và những món nước ngon, bánh nóng giữa tiết trời se trong của Đà Lạt.”
Qua cách trả lời tỉ mỉ và đầy đủ của Mai trước mọi câu hỏi tôi đưa ra, tôi nhận thấy cô cùng các cộng sự của mình khá nghiêm túc với giấc mơ Maiday của họ, chứ không đơn thuần chỉ vì một phút áp lực của tuổi trẻ mà bỏ hết tất cả cho... nhẹ lòng, như Đen Vâu từng nghêu ngao: "Nếu mà mệt quá, giữa thành phố sống chồng lên nhau/Cùng lắm thì mình về quê, mình nuôi cá và trồng thêm rau"...

Mưa ngớt dần, trời quang hẳn. Một đôi trẻ bước ngang chỗ tôi và Mai ngồi (cô nàng quyết định ra hẳn bàn để đối ẩm với tôi). Mai dõi theo họ với sự ân cần của một người chủ nhà.
“Mai này, mình không biết chuyên môn của từng bạn là gì, nhưng việc mở quán ở nơi như Đà Lạt không đơn giản như mọi người vẫn nghĩ, phải không? Nghe Mai kể quá trình ăn ngủ với Maiday mà thích quá, cho Quỳnh ít lời khuyên để còn về Đà Lạt mở cà phê nè!” – Tôi trêu Mai.
“Tụi mình cũng chân ướt chân ráo, không dám ‘cho lời khuyên’ gì đâu. Thôi thì Mai gọi những điều sắp nói là ‘chia sẻ’ nha, vì đây gần như là tất cả những khó khăn, tính toán lẫn kế hoạch khá mất thời gian mà cả nhóm đã trải qua”. Sau đó, Mai cung cấp cho tôi nhiều thông tin đến mức ngày kế tiếp, tôi phải quay lại nhờ cô trình bày cho mình ghi chú lại rõ ràng hơn. Cụ thể theo thứ tự như sau:


Tôi còn nhớ mình đã bất ngờ thế nào khi Mai đồng ý san sẻ tất cả những thông tin quý giá trên, lại với vẻ thích thú và tận tâm là đằng khác. Tuy vậy, cuộc trò chuyện hôm ấy của chúng tôi phải tạm dừng vì khách đã ghé Maiday nhiều hơn, Mai phải trợ giúp cộng sự của mình. Cô gật đầu chào tôi, mắt lấp lánh và đôi tay lại thoăn thoắt thao tác với ly, với mấy chiếc phin sáng bóng trong ánh mặt trời buổi trưa muộn...
Thực ra, Mai còn cho biết thêm rằng không chỉ những vấn đề “chiến lược, thương hiệu và con số”..., bất kỳ ai mở một quán xá hay dấn thân vào kinh doanh cũng sẽ gặp nhiều trục trặc khác. Từ chuyện nhỏ như bị hàng xóm sang than phiền, hay mấy chuyện lớn hơn như mâu thuẫn nội bộ vì những cự cãi như món này ngon hay dở, làm như vầy có ổn không, bán giá nào. Tôi nhớ Mai đã cho rằng nếu làm một mình, những khó khăn tưởng chừng sẽ dễ vượt qua bởi không bị ảnh hưởng từ ai khác. Nhưng sau tất cả, cô thấy việc có một team kề bên sẽ giúp ta đi qua khó khăn dễ dàng hơn - “muốn đi xa thì nên đi cùng nhau”.
Trên đường quay lại homestay, tôi nghĩ nhiều về câu chuyện vừa rồi. Hóa ra, giấc mộng “về Đà Lạt mở café” không êm ái như tên gọi. Trái lại, nó cũng đầy trúc trắc và số, như chuyện kinh doanh muôn đời vẫn thế. Cả đội ngũ của họ, ai cũng phải đắn đo và trăn trở nhiều, phải đối mặt với những tính toan và kế hoạch, số liệu, điều luật… rất đời thường để chạm đến bình yên như trong mơ. Bằng không, cơn mơ nào cũng mãi là một giấc Nam Kha - giấc mơ đẹp nhưng hão huyền, không có thực – mà thôi.

Dù gì đi nữa, nhớ lại cảm giác được sở hữu cho riêng mình một không gian “chữa lành” như cách mà Maiday hướng tới, về niềm hạnh phúc lẫn tự hào ánh lên trong mắt Mai khi nói về một chốn náu mình luôn nồng nàn hương Arabica vừa rang - hoài bão về Đà Lạt dựng một quán cà phê nhỏ vẫn đáng được vun vén lắm chứ. Đây, để tôi gửi cho các bạn chút động lực bằng lời Mai nói: "Mở quán cà phê ở Đà Lạt không toàn màu hồng của sự mộng mơ và đam mê, mà còn là màu xám đen trần trụi của tiền bạc nữa. Nhưng tin Mai đi, bước qua tất cả, bạn sẽ thấy khoảng thời gian thực sự sống và làm việc ở mảnh đất 'mộng mơ' này là món quà xứng đáng mà chúng ta dành tặng cho tuổi trẻ của mình".
