Hành trình du lịch chữa lành của nữ nhà văn Mỹ gốc Phi
Hành trình du lịch chữa lành của Sheri Hunter đi qua 32 quốc gia châu Phi và châu Á trong vòng 65 ngày và có những trải nghiệm thú vị cùng những người bạn của mình.
Trước sự mất mát tàn khốc về một mái ấm gia đình, nhà văn Mỹ gốc Phi - Sheri Hunter tìm thấy tình chị em và hàn gắn vết thương lòng trong những hành trình du lịch chữa lành táo bạo ở 32 quốc gia.
Đi để ôm lấy những người không quen biết
Thế giới của Sheri Hunter bỗng chốc sụp đổ khi chồng cô đột ngột qua đời. Những điều cô có thể làm lúc bấy giờ là vật lộn với chứng trầm cảm của mình và những liệu pháp vượt qua nỗi đau dường như không có hiệu quả.
Chỉ khi cô bắt đầu có những người bạn xung quanh mình, cô đối mặt và cùng họ lên đường cho chuyến hành trình trình du lịch chữa lành, vượt qua những giới hạn. Khi đang trên một chuyến du thuyền 65 ngày tới châu Phi và châu Á một mình, gia đình và người thân đã khá lo lắng cho Sheri. Họ đề cập tới bạo lực băng đảng ở Soweto và các cuộc tấn công khủng bố ở Malaysia có thể sẽ xảy đến với cô.
Sheri làm mới bản thân trong mỗi nơi mình đặt chân đến, trong hình là Seychelles. Ảnh: Internet.
Nhưng Sheri lại nghĩ là những tội ác đường phố và các vụ xả súng có thể xảy ra ngay tại Detroit nơi cô đang sống và cô vẫn giữ quyết định đi du lịch của mình, để ra ngoài và ôm lấy những người cô không biết.
Bước ra đại dương rộng lớn, cô được hít thở không khí trong lành trên boong tàu với quyển nhật ký trong tay, vạch ra con đường trở về hạnh phúc phía trước. Cô đã đi tới 32 quốc gia, Moz Mozique, Singapore, Thái Lan, Seychelles. Điều này thật tuyệt vời cho một cô gái bị gia đình quản thúc không được đi chơi ở bất cứ đâu cho đến khi lấy chồng năm 22 tuổi.
Sheri đặt chân đến Vạn Lý Trường Thành, Trung Quốc trong những ngày sắp kết thúc hành trình. Ảnh: Internet.
Cứ mỗi địa điểm Sheri đặt chân tới lại giúp cô định hình một con người mới hoàn toàn so với phiên bản cũ. Cô tham gia lặn biển ở Ấn Độ Dương, đi safari ở Kenya và leo lên Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc. Với mỗi cuộc chơi, cô buộc mình phải dũng cảm và cảm thấy thoải mái khi thử thách điều gì đó mới mẻ.
Sheri nhớ lại hành trình của mình khi không có người phụ nữ Mỹ gốc Phi nào đi du lịch một mình như cô. Trong một chuyến du lịch trong ngày ở Sihanoukville, Campuchia, Sheri đã đến thăm một lớp học trong nhà tranh. Những đứa trẻ nhìn cô với ánh mắt tò mò như thể cô là một Ninja rùa ngoài đời thật. Cho đến khi cô rời đi, đám trẻ vẫn đi theo cô và nói: “Hi-lo, hay-low”, Sheri cười toe toét và muốn ôm chúng vào lòng mình.
Chúng ta không hề cô đơn
Trong những chuyến đi đến Châu Phi, có những câu chuyện khiến Sheri bối rối đôi phần nhưng rồi cô vẫn thông cảm và thấu hiểu. Ở Nam Phi, cô bị nhầm lẫn là một công nhân trên tàu thay vì là hành khách. Khi thấy cô là người gốc Phi đi trên chiếc du thuyền đó, người ta vẫn không khỏi thắc mắc và hỏi lại: “Có thật vậy không? Chúa phù hộ cho cô”.
Ở Penang và Kuala Lumpur, Malaysia, Sheri viếng thăm những ngôi đền Hindu giáo được chạm khắc công phu trông như những chiếc bánh cưới, cô đến cầu nguyện ở những ngôi chùa có tượng Phật rất lớn. Trong tất cả những nơi đó, cô thấy được lòng nhiệt thành, hướng đạo, cầu nguyện sốt sắng của rất nhiều người. Sheri đã khóc bên cạnh các nhà sư Phật giáo khi cô nghĩ về người chồng yêu dấu đã mất của mình. Cô mong mỏi giây phút đó chồng cô có thể bên cạnh cùng cô chia sẻ những kỷ niệm về chuyến hành trình tuyệt vời này.
Nữ nhà văn không ngừng thử thách và khám phá bản thân bằng những hoạt động mới mẻ. Ảnh: Internet.
Khi đến Việt Nam, Sheri và những người bạn của mình - Aggie từ Texas và Lisa từ New York đã đến thăm một khu chợ ngoài trời, nơi những con heo được người ta treo lên như các món trang sức. Các bạn cô chăm chú quan sát, kiểm tra móng guốc và nói: “Con này nấu súp hay hầm là ngon bá cháy!”.
Ở đó người ta cũng có bán thịt nướng với hành tây và ớt, Sheri mua lấy một xiên ăn ngon lành cho đến khi Lisa bạn cô nói: “Chắc bà chị không biết đó là thịt rắn chứ hả?”. Dĩ nhiên Sheri hoàn toàn không biết, cô không ăn nữa nhưng phải công nhận là nó ngon tuyệt. Aggie bạn cô cũng đùa rằng chẳng có gì phải ngại, món này nó cũng tiêu hóa giống thịt gà hay bít tết cô hay ăn thôi.
Phải đến năm 22 tuổi khi Sheri lấy chồng, cô mới bước chân ra khỏi căn nhà của mình. Ảnh: Internet.
Tại Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc, Sheri gửi lời biết ơn thầm lặng trong lúc cầu nguyện với đất trời khi chặng hành trình sắp kết thúc. Cô nghĩ về chồng mình, nghĩ về những người bạn của cô và cô thấy mình không hề cô đơn.
Khi nhìn lại hành trình tìm kiếm bản thân nhiều năm trước đó, cô cảm thấy điều đó thật ý nghĩa với mình. Có những lúc người ta tự tìm thấy mình trong những lúc cần can đảm để sống, dù chỉ là việc hít vào thở ra. Có thể điều đó chân thật và gần như không thú vị bằng việc nhảy ra khỏi máy bay ở độ cao 5000m.
Tình bạn giúp cô không cảm thấy cô đơn và vượt qua những vấn đề nan giải của bản thân. Ảnh: Internet.
Sheri hiện đang lên lịch trình chuyến đi tiếp theo cho mình đến Iceland sau khi đại dịch Covid-19 kết thúc. Khi chúng ta đối mặt với một điều gì đó nan giải, xa lạ, không thoải mái và có thể giết chết chúng ta thì cách tốt nhất là sẽ phải vượt qua nó, chinh phục nó và học hỏi từ nó. Những chuyến du lịch chữa lành biết đâu là một cách hay, như những gì nữ nhà văn Sheri Hunter đã làm.
