Khủng hoảng đói ở Ấn Độ: Tầng lớp trung lưu cũng phải xếp hàng xin cơm
“Năm 2020 vốn đã khó khăn, nhưng mức độ của khủng hoảng đói ở Ấn Độ năm 2021 còn khó tưởng hơn nhiều...", tác giả của báo cáo State of Working India phát biểu.
Ba đứa con của Chanchal Devi - một người Ấn ở khu nhập cư - đã không biết đến mùi sữa trong gần một năm. Người phụ nữ 35 tuổi này và chồng không còn đủ khả năng mua sữa cho con. Cả hai đều mất việc vì thủ đô New Delhi bị phong tỏa vào tháng 3 năm ngoái, dưới sự ảnh hưởng của Covid-19.
Sự khó khăn của họ càng trầm trọng hơn sau tháng 4/202, do sự gia tăng các ca nhiễm Covid-19. Giờ đây, họ phải vay tiền để mua thức ăn và phải chứng kiến những đứa con ở độ tuổi ăn học thường xuyên đi ngủ khi bụng đói.
Chanchal cho biết: “Tôi không ngủ nổi đã nhiều đêm rồi. Tôi quá mệt mỏi khi phải nghĩ về bữa ăn tiếp theo".
Tình nguyện viên Khaana Chahiye phân phát bữa ăn miễn phí ở Mumbai vào ngày 7/7. Ảnh: Prashanth Vishwanathan/Bloomberg
Theo Trung tâm Giám sát Kinh tế Ấn Độ, hơn 15 triệu người Ấn Độ đã mất việc làm trong tháng 5 trước đỉnh điểm của Covid-19, khi đại dịch tràn ngập các bệnh viện và lò hỏa táng. Tất cả những điều đó dẫn đến sự trầm trọng hơn của nạn đói tại một quốc gia mà ở đó, số người bị suy dinh dưỡng đã chiếm 1/3 trên tổng thế giới.
Aditi Dwivedi, người làm việc với các cộng đồng dân nhập cư ở thủ đô Satark Nagrik Sangathan (nhóm hoạt động về tính minh bạch và trách nhiệm trong chính phủ), cho biết: “Sự tuyệt vọng về thức ăn, hàng dài người đợi được phát khẩu phần ăn trong các gia đình có hai người làm công ăn lương như thế là điều chưa từng thấy".
Theo một nghiên cứu của Đại học Azim Premji, khi nền kinh tế Ấn Độ suy giảm 7,3% vào năm ngoái thì mức lương trung bình hàng ngày của khoảng 230 triệu người Ấn Độ (đủ để trở thành quốc gia lớn thứ năm thế giới) đã giảm xuống dưới ngưỡng 375 rupee (5 USD). Nghiên cứu cho biết: “90% số người được hỏi nói rằng gia đình của họ không đủ nguồn thực phẩm vì tình trạng phong tỏa ”.
Ông Amit Basole, Giám đốc Trung tâm về Việc làm bền vững tại Đại học Azim Premji, đồng tác giả của báo cáo State of Working India, cho biết: “Năm ngoái vốn đã khó khăn, nhưng mức độ của khủng hoảng đói ở Ấn Độ năm nay còn khó tưởng hơn nhiều...".
Hơn 100 triệu người vẫn nằm ngoài hệ thống phân phát thực phẩm công cộng của chính phủ.
Naresh Kumar, 45 tuổi, phải xếp hàng ngoài cửa hàng phân phối thực phẩm địa phương từ 5 giờ sáng để đảm bảo vẫn còn đến phần. Giữa khủng hoảng đói ở Ấn Độ, hơn 100 triệu người vẫn nằm ngoài hệ thống phân phát thực phẩm công cộng của chính phủ vì dữ liệu điều tra dân số lỗi thời, theo một nghiên cứu năm ngoái của các nhà kinh tế Reetika Khera, Meghana Mungikar và Jean Dreze.
“Vào những ngày có phát thức ăn, đến lượt tôi thì hết phần” Kumar, người vẫn đang vật lộn để tìm việc làm sau khi cả anh và vợ thất nghiệp vào năm ngoái. "Còn một số ngày khác thì người ta không có gì để phát cả".
Một nơi phân phát thức ăn đã đóng cửa ở New Delhi. Ảnh: Prashanth Vishwanathan/Bloomberg
Theo luật, chính phủ phải cung cấp năm kg gạo, lúa mì và ngũ cốc thô với mức trợ cấp thấp nhất là một rupee/kg cho những người nghèo nhất của Ấn Độ mỗi tháng. Vào tháng 6 năm 2020, sau khi hàng triệu người di cư trở về làng của họ từ các thành phố bị phong tỏa, Thủ tướng Narendra Modi tuyên bố tăng thêm 6kg mỗi người cho đến tháng 11, với chi phí 1,5 nghìn tỷ rupee (20 tỷ USD). Chương trình đã được khởi động lại vào tháng 4 và đã được kéo dài đến tháng 11 năm 2021.
Vốn đã phải đối mặt với sự chỉ trích vì triển khai tiêm chủng chậm chạp, việc cung cấp hàng hóa cơ bản cho người nghèo là rất quan trọng trong nỗ lực của thủ tướn Modi, nhằm giữ cho Đảng Bharatiya Janata trở thành lực lượng chính trị thống trị nhất ở Ấn Độ. Văn phòng Thủ tướng không trả lời các câu hỏi về kế hoạch của ông trong nỗ lực giảm bớt nạn đói.
"Trong thời điểm đại dịch này, chính phủ đang đứng về phía người nghèo...", Modi nói trong bài phát biểu trước quốc gia vào ngày 7/6.
Ảnh: Prashanth Vishwanathan/Bloomberg
Chính quyền các bang cũng gặp khó khăn trong việc cung cấp thực phẩm cho người nghèo. bộ trưởng Arvind Kejriwal đã công bố kế hoạch cung cấp thực phẩm miễn phí trong hai tháng cho 7,2 triệu người có thẻ nhận phần ăn, cũng như hỗ trợ tài chính từ 5.000 rupee đến 156.000 cho xe kéo và tài xế taxi.
Abhinandita Mathur, phát ngôn viên của chính quyền Delhi, cho biết vào hôm 7/7 rằng các suất lương thực đang được bổ sung sau khi hết sạch vào tháng 6, đẫn đến tình cảnh khó khăn cho nhiều hộ gia đình.
Swaraj Shetty (đồng sáng lập Want Food) đã đến Mumbai vào tháng Tư vừa rồi để phân phối các bữa ăn, lương thực cho người nghèo. Shetty nói: “Năm ngoái, chúng tôi thấy chủ yếu là dân lao động nhập cư. Nhưng năm nay, những người thuộc tầng lớp trung lưu cũng xếp hàng để được giúp đỡ".
Tầng lớp trung lưu của Ấn Độ là những người có thu nhập từ 10 đến 20 đô la mỗi ngày. Tầng lớp này đã giảm 32 triệu trong cuộc suy thoái năm 2020 giữa đại dịch, theo Trung tâm Nghiên cứu Pew.
Tập thể Want Food hình thành vào năm ngoái để phân phối các bữa ăn và khẩu phần ăn khô. ẢNH: AFP
Sujata Sawant, 44 tuổi, người thành lập bếp ăn cộng đồng từ tháng 4 đã cung cấp bữa ăn cho hơn 1.300 người mỗi ngày. Cô nói: “Số người cần thức ăn tăng lên hàng ngày. Chúng tôi không thể đáp ứng hết được, vì khó khăn về chi phí khá căng thẳng".
Giữa khủng hoảng đói ở Ấn Độ, góa phụ 32 tuổi Saliqa Begum rời Delhi vào năm ngoái để trốn đói, sau khi mất việc làm. Chỉ vài tháng sau cô mới quay lại để tìm thức ăn cho ba đứa con của mình.
Giống như hầu hết những người nghèo ở thành thị, Saliqa không có đất để canh tác trong ngôi làng của cô ở bang Bihar, miền đông. Ở Delhi, cô lo lắng khi giá dầu và gia vị tiếp tục tăng.
“Chúng tôi cần gì hơn nữa từ chính phủ? Ít nhất họ nên đảm bảo người dân có đủ thức ăn? ” Saliqa nói. “Nếu bây giờ có đợt virus thứ ba, chúng tôi xoay sở ra sao?".
Lược dịch: "Hunger Crisis Forces Even Middle-Class Indians to Line Up for Rations" (Archana Chaudhary, Bloomberg)
Đọc thêm:



