Liệu chúng ta có nên cố gắng nói chuyện với một người thực sự không hiểu mình?
Cô ấy quá đẹp và quá phù hợp với tôi, chỉ nhìn thấy cô ấy tôi trái tim tôi đã rạo rực, nhưng khi bắt chuyện, tôi thấy mình như lạc lõng...
Cô ấy không phải người đầu tiên cho tôi cảm giác ấy, tôi đã rất nhiều lần gặp gỡ, trò chuyện và thấy mình lại như lạc lõng giữa bao người. Có người yêu tôi, có người không yêu tôi, nhưng tiếc rằng tôi chưa cảm thấy thực sự yêu ai cả. Giữa những cuộc trò chuyện tưởng như vô tận đó, tôi vẫn thấy mình cô đơn tận sâu trong ánh mắt.
Tôi ngắm nhìn nàng thơ của mình với trái tim cô đơn đầy lạc lõng.
Tôi vẫn mải miết kiếm tìm, giữa muôn vàn mối quan hệ với hi vọng tìm thấy một nửa của mình. Lũ bạn tôi vẫn hay trêu đùa tôi thật đào hoa, tôi hay trả lời rằng: "Khi thấy tao vẫn hẹn hò với nhiều người tức là tao vẫn đang cô đơn.''. Sự cô đơn đến mọi lúc mọi nơi, dù tôi chưa thể thực sự tìm được người hiểu mình và nhưng vẫn tràn đầy niềm tin vào điều đó, tôi vẫn luôn tin vào tình yêu và một nàng thơ thực sự của cuộc đời mình sẽ xuất hiện, khiến cuộc sống của tôi đổi thay và phủ đầy hạnh phúc.
Tôi vẫn luôn cố gắng trò chuyện, cởi mở tấm lòng hơn với hi vọng tìm kiếm những sự giao thoa đầy cảm xúc đúng như bản chất của tình yêu.
Tôi vẫn luôn tin sẽ đến lúc những tháng ngày cô đơn này được đền đáp bằng một tình yêu trọn vẹn.
Tình yêu rõ ràng là nơi nương náu của cảm xúc, nơi chúng ta được hồn nhiên thả mình vào những khoảnh khắc bình yên, ý nghĩa, vô định cùng nhau. Nhất định phải chờ đợi một người khiến bạn thực sự yêu mà không cần giải thích lý do gì cả, tôi tin chắc rằng bạn sẽ cảm nhận rất rõ điều đó. Thực sự yêu một ai đó luôn là một cảm giác thăng hoa của hạnh phúc. Nếu thực sự yêu bạn sẽ không bao giờ hối hận dù ngày mai ra sao vì đã nhận được kết quả từ ngay khi được cho đi tình yêu của mình.
Hãy cứ kiên nhẫn, tin và cho đi, tình yêu sẽ đến./.
