"Life is beautiful" - Lời nói dối vĩ đại trong chốn địa ngục trần gian

Chúng ta vẫn luôn muốn một cuộc sống không dối trá nhưng đâu nhận ra rằng, đôi khi phải nói dối để cuộc sống nhẹ nhàng và lòng người thanh thản hơn.

"Life is beautiful" - Cuộc sống tươi đẹp (tiếng Ý: La vita è bella) là một bộ phim hài kịch của Ý năm 1997 thực hiện bởi đạo diễn và diễn viên Roberto Benigni, người đồng sáng tác các bộ phim với Vincenzo Cerami. Bộ phim được lấy bối cảnh tại một thành phố ở Italy, ở đó những câu chuyện dở khóc dở cười xoay quanh nhân vật chính là Guido (Roberto Benigni thủ vai). Là một người Do Thái lên thành phố tìm việc vào năm 1939, ông vô tình gặp và yêu cô giáo Dora (Nicoletta Braschi) ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dù Dora đã đính hôn với một người đàn ông giàu có, sự hài hước, những hành động cưa cẩm vừa liều lĩnh vừa thành thực, lại có đôi chút hồn nhiên đã giúp Guido có được trái tim của cô. Hai người chạy trốn khỏi bữa tiệc đính hôn của Dora... trên yên ngựa trong sự bất ngờ của tất cả và trở thành vợ chồng.

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

Lời nói dối vĩ đại giữa địa ngục trần gian

Ở trại tập trung, nơi có thể khiến những người đàn ông can đảm nhất phải bật khóc, Guido bất ngờ nghĩ ra một cách để giữ cho tâm hồn non nớt của Joshua không bị tổn thương: một lời nói dối.

"Trò chơi sẽ bắt đầu ngay bây giờ, ta sẽ phải ghi được 1000 điểm. Nếu chiến thắng, phần thưởng sẽ là một chiếc xe tăng và một khẩu súng lớn. Mỗi ngày họ sẽ công bố số điểm từ loa. Có 3 cách để bị trừ điểm. Nếu khóc lớn sẽ bị trừ điểm, đòi gặp mẹ sẽ bị trừ điểm, đòi ăn cũng sẽ bị trừ điểm".

Và cứ như vậy, ở địa ngục đầy khổ đau tinh thần, thể xã, vẫn còn câu chuyện cổ tích giữa cha và con.

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

Guido là một người cha lạc quan, một con người bình dị với nụ cười luôn nở trên môi. Ông luôn bình tĩnh cười đùa trong tình cảnh hiểm nguy nhất, chỉ để bảo vệ cho sự trong sáng của con trai mình. Guido đã khéo léo giải thích sự vắng mặt của những cậu bé đồng trang lứa với con mình là do chúng “trốn rất giỏi để kiếm điểm trong trò chơi” trong khi sự thật những đứa trẻ này đã bị quân Đức giết hại vì chúng không thể làm việc. Hay việc các tên lính đối xử tệ bạc với tù nhân là do “chúng rất muốn phần thưởng là chiếc xe tăng”.

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

Bằng những lời nói dối vô hại như vậy, ông nuôi dưỡng niềm tin trong tim và nụ cười trên môi của cậu con trai bé bỏng, giúp đứa con bé bỏng của mình vượt qua được một trong những thời khắc đen tối nhất của lịch sử loài người mà vẫn còn niềm tin vào tương lai, vào cuộc sống.

Đến cuối phim, hình ảnh ông bố hiên ngang bước đi bằng dảng vẻ lạc quan vui vẻ giữa tên lính Đức tay lăm lăm súng ống và cái nháy mắt ông dành cho con trai mình trước khi ông bị mang đi bắn. Một hình ảnh đẹp nhưng đượm nỗi buồn. Mà sau này khi nhớ lại cậu bé con đã gọi đó là “…Món quà cha đã tặng tôi…”

Ảnh: Internet.

Ảnh: Internet.

Từ khi ra mắt năm 1997, "Life is beautiful" gây sốt không chỉ tại Italy mà còn trên toàn thế giới bởi nội dung sâu sắc, xúc động mà vẫn không kém phần vui tươi. Mở đầu với giải Grand Pix tại LHP Cannes, bộ phim thu về tới hơn 200 triệu USD và đoạt 3 giải Oscar năm đó, với tượng vàng “Phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc” và “Nam diễn viên chính xuất sắc” cho Roberto Benigni. Khi lên nhận giải, ông phấn khích nhảy qua hàng ghế khán giả, chạy lên bục háo hức với vẻ mặt của một cậu học trò, làm người ta nhớ tới sự lạc quan của Guido.

Ngọt ngào mà cay đắng, hài hước mà cũng sâu cay, tác phẩm là một bài ca của niềm tin, hy vọng được tấu lên trong những nơi tăm tối nhất. Không chỉ đem tới những bài học về tình yêu, tình cha con đầy ý nghĩa, bộ phim còn nhắn nhủ con người rằng chính cách sống của chúng ta sẽ quyết định sống ra sao, bởi như gia đình Guido, dù phải đấu tranh trong địa ngục trần gian nhưng với họ, cuộc sống vẫn luôn tươi đẹp.