Man United à, chúc mừng đã trở lại đúng với vị thế con quỷ nhuộm đỏ trời Âu nhé!
Liệu trận thắng đậm 5-2 trước Bournemouth liệu đã đủ để MU trở lại thành thế lực cạnh tranh ngôi vô địch Premier League hay xa hơn là UEFA Champions League?
MU đang có chuỗi 15 trận bất bại trên mọi đấu trường. Ảnh: Getty.
Điểm nhấn hàng công
Trước Bournemouth, đây là lần đầu tiên kể từ tháng 12/2018 Man United ghi 5 bàn thắng trong một trận đấu ở Premier League. Quãng thời gian ấy là quá dài đối với đội bóng lớn và có tiềm lực mạnh như Man United.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn cục diện trong mùa giải này, phải thừa nhận Man United đang rất đáng nể. Đây là trận thứ 7 kể từ đầu mùa (chỉ tính Premier League) họ thắng cách biệt tới 3 bàn.
Trước khi đón tiếp Bournemouth, HLV Solskjaer tiết lộ với báo giới rằng ông sẽ nhắm tới việc mua sắm một chân sút tầm cỡ cho mùa giải sau. Ông nhắc lại về truyền thống của Man United, với những tay săn bàn thượng thặng, với việc ngay cả ông cũng từng phải là dự bị hạng sang, để ám chỉ phải tồn tại sự cạnh tranh thực sự cho vị trí trên hàng công. Và sau tiết lộ ấy là thông tin báo chí bàn tán về hai chữ G: Griezmann và Grealish.
Thực sự, nếu Grealish đến Old Trafford, anh ta chưa thể là “chân sút tầm cỡ” để tạo áp lực lên bộ ba Martial, Rashford, Mason Greenwood và 2 cầu thủ tấn công biên là Lingard, Daniel James. Còn Griezmann? Đó mới là cầu thủ cạnh tranh đích thực.
Nếu tuyển thủ Pháp đến Old Trafford đúng như đồn đoán (phần lớn là khó tin) của báo chí, số tiền Man United bỏ ra sẽ không nhỏ. Lợi thế cạnh tranh của Griezmann sẽ đến từ đó, và nó hoàn toàn có thể mang lại hệ quả xấu cho những cầu thủ đáng trông chờ như Greenwood.
Hai bàn thắng của Greenwood vào lưới của Bournemouth thực sự “kinh dị”. Đó không phải là thứ “tác phẩm” của cầu thủ trẻ đơn thuần mà như thể của ngôi sao lớn. Trong bóng dáng Greenwood gần đây người ta bắt đầu thấy hơi hướng của cầu thủ tầm cỡ. Và nếu đội bóng sở hữu một cầu thủ có tiềm năng trở nên tầm cỡ như thế, nuôi dưỡng họ là điều tối quan trọng và việc nuôi dưỡng bằng áp lực phải được toan tính kỹ để áp lực ấy không là quá liều.
Quay lại với hàng công hiện thời của Man United, việc cả Rashford lẫn Martial cùng vượt qua mức 20 bàn/mùa sau trận gặp Bournemouth là tín hiệu rất tốt. 10 năm rồi Man United mới sở hữu cặp tấn công có cùng hiệu quả ghi bàn vượt qua mốc 20 bàn như thế. Bàn thắng của Martial cũng đáng nói tới.
Cùng với 2 bàn của Greenwood, nó chính là siêu phẩm mang thương hiệu Man United, thương hiệu có thể đúc kết bằng mấy từ: Đẹp nín thở, lực, quyết đoán và tốc độ.
Nếu nhìn lại cả 7 trận Man United thắng cách biệt 3 bàn ở Premier League mùa này, chúng ta sẽ thấy cả 7 trận đó Martial đều góp mặt và có đến 3 trận cả Rashford, Greenwood, Martial đều ghi bàn. Như vậy, hàng công Man United có phải là thứ đáng lo ngại? Chắc chắn là không, nếu nói về tính hiệu quả của các cầu thủ dứt điểm, kể cả khi Rashford gặp chút bế tắc ở giai đoạn trước khi đối đầu Bournemouth.
Vấn đề của hàng công Man United chỉ là bài đánh mà thôi. Vẫn còn những rườm rà không cần thiết mà ở bàn nâng tỷ số lên 4-2 của Greenwood là minh chứng rõ nhất. Thực tế, ở tình huống đó, các phối hợp bên nách trái quá lắt nhắt, dư thừa động tác.
Chỉ khi bóng thoát khỏi mớ rối rắm kia và đến chân Greenwood, thì nỗ lực cá nhân của cầu thủ trẻ ấy mới tạo nên bàn thắng. Và sự rối rắm trong bài đánh này là trách nhiệm của Solskjear.
Man United truyền thống chơi thoáng hơn khi tiếp cận khung thành đối phương chứ không mất thời gian và lắt nhắt như vậy. Dĩ nhiên, thời đại chuyển mình, bóng đá thay đổi. Tuy nhiên, Solskjear là người hiểu cả quá khứ lẫn hiện tại. Ông cần tiếp cận tương lai bằng sự am hiểu để tốc độ hoá hơn các đợt tấn công của Man United nhằm trả nó về đúng với bản sắc của đội bóng này.
Vậy Man United có nên bổ sung chân sút tầm cỡ? Điều đó là vẫn rất cần, nếu không nói là ưu tiên số 2. Greenwood sẽ phát triển hơn nữa nếu được chơi bóng cạnh ngôi sao lớn chứ không phải chịu áp lực cạnh tranh kiểu làm dự bị hạng sang cho một ngôi sao lớn. Martial và Rashford cũng vậy thôi.
Thực tế, chính 2 cầu thủ này mới là đối tượng cần đưa vào “quy hoạch cạnh tranh” nếu có tay săn bàn tầm cỡ gia nhập CLB. Vả lại, muốn chinh phục cả Premier League lẫn đấu trường châu Âu, sự bổ sung sẽ tạo chiều sâu cho hàng công Man United, đồng thời mang lại uy thế cho họ trước mọi đối thủ.
Bruno Fernandes, Pogba và ai nữa?
Nhiều người ca ngợi sự hồi sinh của Man United thời gian này với cặp Bruno Fernandes - Paul Pogba. Thực tế, đúng là 2 cá nhân ấy đã và đang là nguồn sinh khí cho toàn đội, nhất là Bruno Fernandes. Tuy nhiên, họ thực sự trở thành bộ đôi nhuần nhuyễn, nhịp nhàng, hiểu nhau đến mức nhắm mắt mà phối hợp chưa?
Chưa là câu trả lời. Họ mới chỉ cho thấy mình đang là 2 kẻ tài năng chơi bóng, nể trọng nhau và biết tôn nhau lên mà thôi.
Bruno Fernandes và Pogba vẫn cần thời gian để thực sự chơi ăn ý với nhau. Ảnh: Reuters.
Cơ bản không phải lỗi của họ, càng không phải do cái tôi của họ quá lớn. Cơ bản nằm ở hệ thống tiền vệ Man United chưa hoàn thiện. Nếu mổ xẻ thật kỹ, chúng ta sẽ thấy họ vẫn còn “chần chừ” gì đó để bùng nổ. Sự chần chừ này nằm ở khách quan, khi họ thiếu vắng sự hỗ trợ đủ để họ an tâm mà chơi bóng bằng cảm hứng thực sự, để tìm hiểu nhau, sát cánh bên nhau thực sự.
Nếu nhìn những trận gần đây mà Pogba trở lại, chúng ta có thể nhận thấy Bruno Fernandes được giao đá tự do, đá số 10 trong khi Pogba là người chơi số 8 bên cạnh hoặc Matic, hoặc McTominay, hoặc Fred chơi số 6.
Vấn đề của hàng tiền vệ Man United nằm ở chính số 6 này. Không một ai chơi đủ tốt để Pogba và Fernandes có thể bung hết tiềm năng của mình. Ở trận gặp Bournemouth vừa rồi, các đường chuyền hỏng Matic nói lên tất cả. Matic đã qua thời kỳ đẹp nhất của mình. Thời kỳ ấy nằm ở Chelsea chứ không phải ở Man United.
Tuy nhiên, không chỉ là câu chuyện của các đường chuyền sai, mà còn là câu chuyện của vị trí. Bóng đá hiện đại yêu cầu sự hoán đổi linh hoạt giữa số 6 với số 8 hoặc số 8 với số 10 tùy tình huống. Ở Man United, khi Pogba chơi số 8, chưa có đối tác số 6 nào phối hợp thực sự tốt với anh trong cuộc chơi hoán đổi này.
Pogba cần người biết hoán đổi vị trí với anh khi anh chơi cặp tiền vệ trung tâm và biết chơi thuần túy như một số 6 cổ điển khi anh dâng lên phối hợp với Bruno Fernandes (hoặc cùng Fernades hoán đổi vai trò). Chính vì thế, sự phối hợp mong đợi giữa Pogba và Fernandes vẫn chưa thành hình.
Thực sự, Solskjear quá hiểu vấn đề này, và việc ông luân phiên giữa McTominay, Matic và cả Fred không nằm ngoài thử nghiệm tìm kiếm mảnh ghép cuối cùng cho bộ ba tiền vệ. Nhưng có lẽ ông sẽ phải kiếm tìm mảnh ghép ấy trên thị trường chuyển nhượng.
Man United cần kiểu tiền vệ số 6 như Kante, Verratti hay Sergio Busquets. Tất nhiên, mấy cái tên ấy không phải để bán, nhưng họ là hình mẫu để Solskjear kiếm tìm và hoàn thiện bộ khung tiền vệ sau khi đã kiến tạo được nền tảng của cái trục ở hàng hậu vệ.
Có thể nói, đây chính là ưu tiên số 3 của HLV người Na Uy. Ưu tiên này có thể được thực hiện sau cùng bởi chặng đường trở lại là quyền lực của Man United không phải chỉ là ngày một ngày hai.
