Người phụ nữ tự cách ly ở Bắc Cực: 'Tôi có sợ không? Không...'

Hướng dẫn viên, blogger người Ý Valentina Miozzo chọn cuộc sống cách ly ở Bắc Cực và trải qua những chuỗi ngày đầy tuyệt diệu ở vòng Bắc Cực của Na Uy.

Valentina Miozzo đến từ Emilia Romagna, miền bắc nước Ý, đã chứng kiến cuộc sống của mình bị đảo lộn bởi đại dịch. Trước đó, cô là một hướng dẫn viên kiêm người điều hành blog nổi tiếng Viaggiare Libera, chuyên viết blog về du lịch bền vững ở Ý.

"Cuộc sống của tôi gắn liền với con đường. Có khi tôi xa nhà khoảng sáu tháng một năm, cho đến khi đại dịch ập đến", cô nói. Giống như vô số người khác trong ngành công nghiệp du lịch, cuộc sống của Miozzo chững lại rõ rệt.

Miozzo chọn cách ly ở Bắc Cực trong một dịp hoàn toàn bất ngờ.

Miozzo chọn cách ly ở Bắc Cực trong một dịp hoàn toàn bất ngờ.

Không thể tiếp tục công việc hướng dẫn viên, cô tiếp tục viết blog và làm công việc liên quan đến quảng cáo trực tuyến. Nhưng sau khi nước Ý trải qua một trong những đợt phong tỏa lớn nhất, và Covid-19 có dấu hiệu được kiểm soát ổn hơn vào mùa hè 2020, bàn chân ưa xê dịch của cô trở nên bồn chồn.

Để rồi vào tháng 9, Valentina được đề nghị đến Bắc Cực để điều hành một nhà khách. Cô không tin nổi vào mắt mình.

"Tôi có sợ hãi không? Không, tôi thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để đến thăm những nơi mà tôi chẳng bao giờ ngờ tới", cô nói, "Vì tôi không thể ngao du đó đây nữa, nên cơ hội này là một cách để du lịch và sống một cuộc đời khác tĩnh tại hơn tại một vùng đất đầy lôi cuốn".

Trong vòng hai ngày, cô đã chấp nhận lời đề nghị đến Bắc Cực ấy. Một tháng sau, cô đến Kongsfjord - vòng cực Bắc của Na Uy, cách nơi cô sống khoảng 2.400 dặm về phía bắc. Sự khác biệt giữa Kongsfjord và quê hương Modena thực sự to lớn.

"Siêu thị gần nhất cách đây 25 dặm," Miozzo nói, "Bệnh viện gần nhất gần 200 dặm, và sân bay nhỏ cách địa phương tôi sống tận 25 dặm."

Vào mùa đông, có đến 75 km băng ở khắp mọi nẻo đường nên người dân ở đây chỉ dám mạo hiểm ra ngoài khi... cần mua nhu yếu phẩm. Đường xá có an toàn đến mấy, họ cũng chỉ dám đến cửa hàng bách hóa một hay hai lần một tuần. Cô miêu tả, đường đến sân bay và siêu thị ở Berlevåg là một cung đường ven biển uốn éo và khó nhằn, thời tiết mà xấu thì chẳng tài nào vượt qua.

Những đêm đen kéo dài

"Tôi không có bất cứ kỳ vọng nào về chuyến này", cô nói, "Tôi biết mình sẽ đến một nơi rất, rất biệt lập, người ta cũng cảnh báo tôi chứ. Nghe khá cực đoan và đáng nghĩ lại, nhưng tôi lại chưa bao giờ có cơ hội đến Na Uy".

Ngay sau khi cô đến, Valentina được trải nghiệm đêm đen ở vùng cực Bắc. Tuy nhiên, bóng tối 24/7 không khiến cô lo sợ.

"Đó là một trải nghiệm đáng kinh ngạc, sống hai tháng hoàn toàn trong bóng tối. Trên thực tế, sống với ánh sáng 24/7 còn khó hơn", cô chia sẻ.

Trong chuyến cách ly ở Bắc Cực đầy ngẫu nhiên, cô cho biết chỉ có 28 người ở đây.

Trong chuyến cách ly ở Bắc Cực đầy ngẫu nhiên, cô cho biết chỉ có 28 người ở đây.

Đúng vậy, từ giữa tháng 5 đến giữa tháng 7, Kongsfjord được tắm dưới ánh mặt trời suốt ngày tháng. Valentina nói: “Cơ thể bạn chưa chấp nhận rằng đó là ban đêm vì mặt trời vẫn sáng, bạn sẽ khó ngủ hơn. Ngoài việc đó ra thì tôi không lấy làm khó chịu, tôi thấy đó là một cuộc sống rất đẹp".

Trên thực tế, Valentina nhận ra thời tiết khắc nghiệt ở vùng cực Bắc đã dạy cô một điều vô cùng quan trọng:

"Ở những nước nhiệt đới, bạn lấy năng lượng từ môi trường, từ những người quanh bạn, từ khí hậu, từ mặt trời. Đến khi bạn chôn chân ở những nơi thế này, hoàn toàn bị cô lập, những gì bạn học được là tìm thấy năng lượng trong chính mình".

Một Kongsfjord đa văn hóa

Miozzo gọi dân số... 28 người ủa Kongsfjord là "đa văn hóa" với người Đức, người Latvia, người Ý và người Thái Lan đều sống cùng dân địa phương và giao tiếp bằng tiếng Anh. "Tất cả họ đều chào đón và đáng mến đối" cô nói.

Một nơi "không giống ai"

Đây không phải là lần đầu tiên Miozzo dành thời gian dài ở nước ngoài - 18 năm trước cô đã ở London 3 năm. Nhưng Miozzo nói, không thể so sánh Bắc Cực với bất kỳ nơi nào khác, bởi vì nó đơn giản là rất khác.

"Ở đây là miền lãnh nguyên đúng nghĩa. Cây cối không phát triển, một cảnh quan quá hoang dã. Cáo đỏ Bắc cực và tuần lộc ở khắp mọi nơi, lại còn có cá voi, cá heo và rất nhiều loài chim biển. Những chú hải cẩu cũng rất đáng yêu".

Khi cách ly ở Bắc Cực, cô kể rằng rất dễ bắt gặp những bầy tuần lộc.

Khi cách ly ở Bắc Cực, cô kể rằng rất dễ bắt gặp những bầy tuần lộc.

Vùng lãnh nguyên Bắc Cực cô sống không có dấu hiệu nào của Covid-19. Sự cô lập tột cùng của ngôi làng này khiến cuộc sống an toàn và vẫn diễn ra bình thường.

Liệu cô ấy sẽ ở lại Bắc Cực mãi mãi?

Thời gian của Miozzo tại nhà khách đã kết thúc cách đây hai tháng, nhưng cô ấy quyết định ở lại Kongsfjord tại một căn nhà thuê vì quá ấn tượng với nơi này. Tuy vậy, người phụ nữ vẫn quyết định ra đi để khám phá quần đảo Svalbard xa xôi, cực kì hẻo lánh. Sau một tháng đi du lịch ở đó, họ sẽ đến quần đảo Lofoten và làm việc trong một nhà khách khác.

“Tôi đã có những mối quan hệ đẹp đẽ, gắn bó với người dân Kongsfjord - như một gia đình ấy. Tôi chắc chắn sẽ quay lại trong tương lai,” cô nói.

Miozzo nói: “Tôi đã không đeo khẩu trang trong bảy tháng'.

Miozzo nói: “Tôi đã không đeo khẩu trang trong bảy tháng".

Vào mùa thu, Miozzo nhận thấy công việc hướng dẫn có dấu hiệu khả quan trở lại, vì vậy cô ấy nghĩ đến việc trở về Ý. Điều này khiến Miozzo khá buồn lòng vì phải xa miền lãnh nguyên.

"Thực tế vẫn mơ hồ lắm, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra sau đó" cô nói, "Đó cũng là lý do tôi chọn công việc này - tôi có thể làm vừa làm việc, vừa đi du lịch. Hơn hết, tôi sẵn sàng đón nhận những gì cuộc sống sẽ mang lại."

Lược dịch: The woman who spent lockdown alone in the Arctic (Julia Buckley, CNN)

Bài liên quan