Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đã nằm 'trong tiếng thở của thời gian rất khẽ' nhưng thơ của ông mãi sáng rời

Hôm qua, ngày 20/4/2021, tác giả Hoàng Nhuận Cầm đã đột ngột qua đời. Sự ra đi của ông đã để lại nhiều mất mát trong lòng người đọc. Dù đã 'nằm xuống' nhưng những trang thơ của ông vẫn sẽ đi cùng với thời gian.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa đã nói về những dòng thơ của thi sĩ Hoàng Nhuận Cầm như thế này: "Thơ Hoàng Nhuận Cầm chính là cảm xúc của những lớp học trò cầm súng ra trận, rất trong trẻo, tươi sáng, đẹp như làn sương sớm bay trên thảm cỏ ban mai. Ông rất nhiệt huyết với thi ca. Mỗi lần nói chuyện, bình thơ, ông như một ngọn lửa bùng cháy".

nhathohoangnhuancam-anhxt_qgzc

Hãy cùng điểm lại những bài thơ hay của tác giả:

1. Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi

Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ

Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế

Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay

Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước

Con ve tiên tri vô tâm báo trước

Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu

Lời hát đầu xin hát về trường cũ

Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ

Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em

Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ

Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế

Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi

Với lại bảy chú lùn rất quấy!"

Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy

(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào

Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy

Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy

Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên

Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ

Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ

Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi

Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi

Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại

Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.

Nguồn: Xúc xắc mùa thu, NXB Hội nhà văn, 19922.

2. Cho phượng năm xưa

Một buổi chiều không có người để yêu

Một buổi chiều không có người để ghét

Một đám ma không biết ai vừa chết

Nhiều buổi chiều ta đã mất tên nhau.

Một đám mây trong suốt đến không màu

Một đám cháy không thấy hình ngọn lửa

Một ngôi nhà chưa bao giờ khép cửa

Một con đường ta biết với em thôi.

Và bài ca không cần hát ra lời

Anh

Tiếng chim hót ngay trên nòng đại bác

Một ánh mắt không thể nào đổi khác

Phượng vẫn hồng như máu những năm xưa...

Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

3. Chân dung biển

Đó là khoảng trời đằng sau cánh cửa

Chân dung em treo lệch trên tường

Có một bãi biển xanh như tưởng tượng

Vỗ xót lòng

Vỗ dưới mái nhà anh.

Bài liên quan