Nhị Đặng: "Mỗi lần đi là một lần trải nghiệm yêu"
Nhị Đặng không chỉ gây ấn tượng bởi những thước phim tuyệt đẹp mà còn là câu chuyện của cô gái trẻ sẵn sàng từ bỏ công việc ổn định để theo đuổi ước mơ.
Là cái tên không còn quá xa lạ đối với giới trẻ Việt Nam, Nhị Đặng được biết đến là một travel blogger với những hình ảnh, thước phim được đầu tư về mặt nội dung lẫn kĩ thuật.
Ít ai biết, Nhị là “dân kinh tế” chính hiệu, học Marketing ở Đại Học Kinh Tế nhưng chắc có duyên với design nhiều hơn bởi từ nhỏ đã thích mê mấy cái chuyển động hoạt hình, game, phim ảnh. Cho đến khi khoảng năm thứ 3 đại học kinh tế, Nhị đăng ký 1 khóa học thiết kế để thỏa niềm yêu thích. Sau đó Nhị lên các trang như videocopilot , tutplus tự tìm hiểu về cách dựng video, hiệu ứng. “Cảm thấy thích mảnh đất hiệu ứng hậu kì và quyết định đi theo con đường đó luôn sau khi tốt nghiệp kinh tế. Dĩ nhiên là sau đó cũng lấy được tấm bằng về nộp phụ huynh!” – Nhị chia sẻ.
Travel blogger Nhị Đặng
Rẽ hướng kinh tế, Nhị Đặng bước vào lĩnh vực thiết kế với công việc là Motion Graphic & Video Editing cho các website và trang tạp chí như Vivo.vn, Elle , Womanhealth, F fashion magazine, SOUL Academy, htv3.tv,…trong suốt 4 năm. Nhưng dường như, ước muốn được đặt chân đến những vùng đất mới đã khiến cô quyết định từ bỏ công việc fulltime hiện tại của mình để thỏa chí chu du khắp nơi.
Thay đổi để bản thân mạnh mẽ hơn
Theo dõi Nhị Đặng trên Facebook, nhiều người thấy bất ngờ xen lẫn thích thú với thông tin cô đăng tải. Cô chọn "dừng chân" ở những quốc gia chưa phát triển, những điểm đến với tên còn khá xa lạ như Ladakh, Ai Cập, Ấn Độ, Val d'aran, Iran,...
Ở Ai Cập, Nhị Đặng chọn một điểm dừng chân mà không ai có thể nghĩ đến. Đó là thành phố rác Manshiyat Naser.
Nhị thích lang thang trên những con đường đầy nắng gió, nơi con người và văn hoá còn ban sơ và đậm sắc màu chưa bị con người hay du lịch động chạm nhào nắn nhiều. Những nơi khó đặt chân tới và cần nhiều sức khoẻ (nhất là khi lúc nào cũng kè kè máy ảnh, tripod và mấy cái ống kính lên lưng), đặc biệt là tiết kiệm chi phí. Đó là lý do Nhị chọn khu vực Châu Á như Cambodia, Myanmar, Indonesia, Ấn Độ, Nepal, Iran...
Nhị thường đi với nhóm bạn thân và có gu chung, thích chụp hình quay phim. Đi 1 nhóm giới hạn, 3-4 người là đẹp nhất; dễ tính toán chi phí, không bị ồn ào, xáo trộn, nhiều ý kiến, thoải sức thả mình vào "thế giới" của người dân địa phương.
"Mình thấy hợp với những nơi thiên nhiên còn hoang sơ, thích thiên nhiên hoặc các công trình kiến trúc cũ và cổ. Theo thời gian, những cái đó có thể không còn nữa, nên mình nghĩ nên đi trước khi nó bị xuống cấp".
Đi đến những nơi như thế, cô gái trẻ đôi lúc cũng cảm thấy sợ. Nhưng càng sợ, cô càng thích thú. Cô cho biết nỗi sợ như những bài kiểm tra cho bản thân, tạo cho mình rủi ro nhất định, tham gia vào và vượt qua, mình cảm giác rất hay, như một chuyến trải nghiệm đúng nghĩa.
Mỗi lần đi là một lần yêu

Nhị Đặng có cách định nghĩa hai từ "du lịch" thật dễ thương. Với cô, "mỗi lần đi là trải nghiệm như đang yêu ai đó vậy. Lên kế hoạch, xếp balo mà giống như lên đồ, makeup đi hẹn hò trong tâm thái của buổi hẹn đầu vừa hồi hộp vừa xen lẫn thú vị, phấn khích".
Đi đến một thành phố lạ sẽ mang đến những cảm giác như đang yêu. Đó là hành trình của cảm xúc: có thể là hào hứng, yêu cuồng nhiệt, hoặc có thể là bị lừa gạt, hụt hẫng, thất vọng, không như mong đợi. Dù là cảm xúc gì đi chăng nữa, "mối tình" đó khiến Nhị Đặng thay đổi rất nhiều về cả suy nghĩ lẫn tính cách.

Nhị Đặng nói: "Những chuyến đi để lại cho mình những điều đẹp đẽ, bản thân dám thử những điều mới mẻ, gặp gỡ bạn mới và học từ họ rất nhiều. Mình học thêm về cách suy nghĩ của họ. Mình biết được nhiều góc nhìn hơn. Mình không còn nhìn phiến diện nữa mà nhìn tích cực, mở lòng".
"Đi đến những chỗ khó khăn, mình hòa mình vào cuộc sống ở đó. Có những nơi cuộc sống vẫn còn rất vất vả, nhưng họ hạnh phúc. Ví dụ Bhutan, họ không có vật chất, thiết bị máy móc hiện đại nhưng vẫn vui vẻ, giúp đỡ lẫn nhau. Lúc đó, mình mới nghĩ mình đâu phải quá giàu có hay bị phụ thuộc vào tiền bạc, của cải".

Nhị rất tâm đắc câu nói của Nữ Bộ trưởng Văn hoá Đài Loan, bà Long Ứng Đài với cậu con trai 21 tuổi.
"Điều quan trọng nhất đối với mẹ, không phải là con có thành tựu hay không, mà là con có hạnh phúc hay không, trong cuộc sống hiện đại bây giờ, loại công việc nào có thể ít nhiều đem lại cho con niềm hạnh phúc? Thứ nhất – nó cho con ý nghĩa, công việc đó không điều khiển con, không giam cầm con như tù binh, thứ hai – nó cho con thời gian, nó cho con trải nghiệm đầy đủ trong cuộc sống."
Giá trị đích thực của cuộc sống là chính ta làm chủ cuộc sống, làm những việc có ý nghĩa, giá trị mà nó cho ta niềm hạnh phúc.
