Nhớ gì như nhớ mùa thu Hà Nội!

Khi những chiếc lá vàng như đốm nắng bắt đầu rơi trên vai khách bộ hành, ta biết mùa thu - "mùa viết tình ca" lại về với Hà Nội...

Có những nguồn cảm hứng sống mãi với thời gian, và mùa thu Hà Nội là một trong số đó. Bao nhạc phẩm, áng văn… ra đời cũng chỉ vì vào một chiều thu thủ đô, người nghệ sĩ nhận ra mình yêu cái đằm thắm ấy đến nỗi phải lưu giữ nó vào câu hát, vần thơ để mùa thu kia mãi không tan đi. Nay, travel creator Hà Hiển với “ngòi bút” là ống lens của mình, đã kịp ghi lại những khoảnh khắc trữ tình của Hà Nội mùa lá vàng, kèm theo đó là đôi dòng dịu vợi:

Photo-08

 Vốn đến từ Ninh Thuận biển xanh nắng vàng, vì đâu mà mùa “mưa giăng lá đổ” ở thủ đô lại gieo tương tư chàng travel creator đã đi qua hơn 30 tỉnh thành? Chi bằng, ta hẹn Hiển một lần để nghe người con miền Trung này tâm tình về nỗi nhớ mùa thu Hà Nội của anh ấy nhé.

Title-01

Thật ra không chỉ có 4 câu đâu, mình viết cho Hà Nội nhiều thơ lắm! Trong đó, bài mình tâm đắc nhất có lẽ là bài "Mùa viết tình ca'':

''Tôi viết một vần thơ 

Để kể về nỗi nhớ 

Ngày đông về trên phố 

Là ngày lỡ tương tư

Đôi mắt biếc hình như 

Đọng vào trong kẽ lá 

Mùa không còn nắng hạ 

Là mùa viết tình ca...''

Chà, đọc thơ lại thấy bồi hồi quá! Mình đến Hà Nội lần đầu vào tháng 8/2019, trong hành trình trải dài từ Sapa, Hà Nội đến Ninh Bình. Lần đầu đến thủ đô, mình có chút… vỡ mộng vì “nàng” hơi khó chịu - lúc ấy Hà Nội đương vào hè, oi ả vô cùng. Vậy mà không hiểu sao, được tận mắt ngắm phố cổ, Hồ Gươm, nhà thờ lớn và đường phố Hà Nội với dáng vẻ tĩnh tại như làm dịu đi bầu không khí nực nồng kia - mình biết rằng mình rồi phải quay trở lại nơi này nhiều lần nữa, vì mình mến Hà Nội ngay từ cái nhìn đầu tiên mất rồi. 

Photo-01

Tới đây bạn sẽ tự hỏi: “Ơ, tới đoạn vì sao Hiển phải lòng mùa thu Hà Nội chưa? Tự dưng yêu thế thôi à?”, phải không? Mình biết nghe có vẻ hơi… vô lý, nhưng tình yêu thường có cần lý do bao giờ đâu. Mình may mắn được đi nhiều nơi ở Việt Nam, nhưng vùng đất khiến mình cảm mến ngay từ ánh nhìn đầu tiên chỉ có Hà Nội - dù ngày mình ghé thăm, Hà Nội chẳng hề mang tí lãng mạn đã đi vào văn thơ bao đời như mình từng kì vọng.

Ngày hôm ấy, mình dừng chân tại Hà Nội vỏn vẹn 1 ngày và không có cơ hội ngủ lại. Trong những giờ ngắn ngủi đó, mình không thôi tưởng tượng về Hà Nội, với vẻ đẹp cổ điển và kiêu sa kia, sẽ tuyệt vời thế nào vào tiết trời mùa thu. Thế rồi mình tự dặn lòng: Đi đâu thì đi, nhất định phải ghé lại Hà Hội ngày thu về. Giữ đúng lời hứa với bản thân, mình quay lại nơi này thêm 3 lần nữa, cũng đều trong năm 2019. Tình cảm từ đó cũng lớn dần lên...

Title-02

Trong lịch trình Hà Nội - Hà Giang -  Mù Cang Chải, mình ở lại Hà Nội 2 ngày 2 đêm để đến một cuộc hẹn đặc biệt (với một người cũng đặc biệt) ở đây. Vô tình lúc này là đầu tháng 10 - khoảng thời gian mùa thu đang chậm rãi dạo bước khắp thủ đô. Vì thế, thời tiết dễ chịu hơn hẳn so với lần đầu mình ghé thăm và khung cảnh nên thơ hơn. Cuộc hẹn của mình vì thế cũng đẹp như trong một đoạn phim Hàn, thật đó. Giờ mình đã hiểu vì đâu lại có nhiều nhạc phẩm, văn thơ bất hủ về mùa thu Hà Nội đến thế.

Photo-03

Mình nhớ khi ấy, lá vàng đã bắt đầu rơi trên vai mình và làn gió cũng mơn man biết bao. Mình đã bật cười bản thân vì cho rằng mùa thu Hà Nội thật kì diệu, khi nó đủ sức khiến mọi thứ hiền hòa và nhẹ bẫng đi. Từ không khí, màu sắc, âm thanh đến cảm xúc… đều không còn gay gắt hay đạt đến cực độ của chúng nữa, mà trở nên lửng lơ một kiểu gì rất thơ. Mình phải diễn tả ra sao nhỉ? À, cái mơ mộng ấy giống hình ảnh các cô nữ sinh mang vẻ buồn lãng đãng, tóc dài và điệu bộ thướt tha, ngồi cạnh khung cửa lớp và đọc sách -  một hình ảnh mà bạn khó mà không phải lòng.

Photo-02

Lần thứ 3 ra Hà Nội (đầu tháng 12/2019) là lần đặc biệt nhất và cũng là lần mình khó quên nhất. Trong 5 ngày 4 đêm ấy, mình đã sống như một người Hà Nội bình thường. Không chọn khách sạn, mình thuê một căn Airbnb ở phố Kim Ngưu. Căn phòng ấy rộng rãi, có cửa sổ lớn để ngắm Hà Nội và đón gió mùa đông mỗi sớm mai. 

Khoảng thời gian đó mình đơn giản chỉ… ở nhà và gọi đồ ăn mang về, xem TV; hẹn bạn bè, người thân ở Hà Nội cùng dạo phố, chụp ảnh và thưởng thức ẩm thực Hà thành trứ danh. Nếu không có những chiếc xe chở đầy cúc họa mi cứ vài bận là lại lướt qua, hẳn mình sẽ quên mất mùa của loài hoa đặc trưng cho mùa thu Hà Nội này đang đi vào hồi kết. Những cánh hoa trắng bé xinh hết nương nhờ trên vạt áo măng-tô của người đi trên phố, lại tinh nghịch chui vào tóc các cô, cậu bé học trò có gương mặt hơi ửng đỏ vì lạnh… Mình tự hỏi, những cánh cúc họa mi ấy có phải là lời tạm biệt của mùa thu mà vì quá lưu luyến Hà Nội, nên mãi chưa chịu bay đi hết?

Photo-06

Những hình ảnh bình thường thế mà đẹp lạ lùng trong ngày chớm đông ở thủ đô. Đôi khi nhớ lại, mình vẫn cồn cào vì hoài niệm. Dù lịch trình không có gì đặc sắc, cảm xúc vào những ngày đó lại là tuyệt vời nhất. Có lẽ vì mình thấy an yên trong lòng, vì mọi dự định trong lần này đều suôn sẻ, và giai đoạn thu qua đông về như thi vị hóa mọi thứ hơn - đâu dễ gì quên!

Lần thứ 4 mình trở lại Hà Nội là giữa cuối tháng 12/2019. Cách chuyến đi trước đúng 2 tuần nhưng khí trời đã rét hơn, mây mù nhiều và mưa phùn rả rích, chắc cũng vì thế mà Hà Nội mang một gam màu buồn, làm lòng người nặng nề. Vì vậy, mình đâm ra nhớ dữ dội những ngày thu dịu êm đã và đang qua.

Photo-04

Nhớ buổi sáng ghé Giảng uống ngụm cà phê trứng rồi thả bộ dạo quanh Hồ Gươm, trên tay còn cầm que kem Tràng Tiền đang tan chảy trong gió thu; rồi trưa vòng vèo phố cổ, ghé vào một quán bún chả bên đường; qua phố sách Đinh Lễ vừa đọc sách vừa nhâm nhi ly nước sấu ấm áp đợi đến chiều lại vòng ra Hồ Tây đợi hoàng hôn về...

Photo-05

Mình yêu tất cả những sắc thái ở Hà Nội, nhưng không thể phủ nhận rằng mình vẫn ngất ngây nhất trước mùa thu thủ đô. Hà Nội - với bề dày và những thăng trầm lịch sử - là nơi có nhiều chất liệu cho sáng tác hình ảnh, văn chương, âm nhạc... nay phong vị mùa thu lại càng khiến chất thơ kia thêm nồng nàn - chả trách bao nghệ sĩ hay những kẻ lãng du có tâm hồn bay bổng (như mình) đây lại dành nhiều cảm tình cho Hà Nội mùa thu. 

Bầu không khí đó đúng là khiến tâm trạng mình thơ thẩn và cảm xúc cũng tự nhiên đong đầy. Không chỉ vậy, vào mùa thu thì nhịp sống thủ đô đã thong thả lại thêm thong thả, từ đó mình được sống chậm lại sau những ngày hối hả của tuổi trẻ, được chậm rãi cảm nhận những khoảnh khắc đẹp đẽ xung quanh...

Photo-07

Dạo xe vòng quanh phố cổ, ngắm Hồ Tây lúc hoàng hôn và ăn kem Tràng Tiền, nghe vài bản nhạc indie và hít hà ly nâu nóng… là những trải nghiệm mang đến xúc cảm mà mình không tìm được ở bất kì thành phố nào khác. Mình ngợi ca mùa lá vàng ở Hà Nội đã nhiều, nay chỉ muốn bỏ ngỏ với bạn đọc rằng: Muốn tìm thấy tâm hồn nghệ sĩ trong bạn - hãy đến Hà Nội vào mùa thu.

Đọc thêm:

Bài liên quan