Nhói lòng tâm sự của người đàn ông mất vợ chỉ vì sinh con nối dõi
Nỗ lực sinh thêm 1 đứa con trai để chồng hoàn thành nghĩa vụ 'nối dõi tông đường', người phụ nữ ra đi khi còn quá trẻ, để lại người chồng với bao tiếc nuối. Câu chuyện đang gây 'bão' bình luận trên mạng xã hội.
Ảnh hưởng của Nho giáo, coi trọng phụ quyền khiến nhiều thế hệ người Việt đề cao quan niệm "cậu ấm nối dõi". Biểu hiện của tư tưởng “trọng nam khinh nữ” tồn tại trong suốt hàng mấy trăm năm như người nào sinh con gái thì phải ngồi mâm dưới, nếu đẻ nhiều con mà chỉ có con gái thì coi như tuyệt tự, chỉ con trai mới được truyền nối dõi tổ nghề...
Do vậy, việc sinh một cậu con trai là áp lực lớn, khiến nhiều người mẹ nhẹ thì stress, trầm cảm, thậm chí có người phải ra đi mãi mãi như trong câu chuyện dưới đây.
Mới đây, một câu chuyện được người đàn ông đăng lên một diễn đàn mạng xã hội đã khiến nhiều người đọc thương cảm. Theo đó, vợ của người đàn ông này vì cố gắng vượt cạn lần thứ 3 để có con trai cho gia đình mà đã gặp sự cố đau lòng ...

'Mùa đông năm nay lạnh quá.
Ngày mai là mình phải thu dọn quần áo của vợ đem đi cho cô ấy rồi. Mình đã giữ nó 2 năm nay, để nguyên mọi đồ đạc trong nhà từ khi cô ấy mất.
Vợ chồng mình lấy nhau 10 năm rồi. Mình là đứa con độc đinh duy nhất của dòng họ. Con trai trưởng nên áp lực sinh con trai lớn lắm dù không khá giả gì. Tới 2 đứa đầu đều con gái lại sinh mổ. Mình cũng không muốn sinh con thứ 3 sợ nguy hiểm tính mạng vợ. Nhưng rồi vợ mình đi soi trứng và quyết định sinh đứa nữa canh con trai. Và lần này vợ mình bầu con trai thật. Cả nhà mình mừng lắm!
Khó khăn, áp lực con cái học hành cộng khoản tiền canh trứng con trai khiến cơm áo gạo tiền cứ ngày một nặng lên. Chúng mình đành gửi 1 cháu về quê học. Vợ chồng đi làm tích góp gửi tiền về quê cho ông bà chăm giúp chẳng dám sắm thứ gì.
Đến ngày gần sinh vợ mình vẫn bình thường, sức khoẻ tốt. Cả gia đình hân hoan đón con chào đời. Hôm đó là ngày bọn mình chọn sinh mổ sớm hơn dự tính. Vợ mình trước khi vào phòng vẫn cười nắm tay mình và nói 'đợi em nhé', nhưng trong lòng mình tự nhiên bất an vô cùng.
Vẫn là tiếng người và âm thanh bệnh viện như mọi khi, nhưng lúc sau là dồn dập những âm thanh khác nữa. Vợ mình bị tai biến sản khoa!

Sau đó cô ấy được chuyển gấp lên bệnh viện tuyến Trung Ương để cấp cứu, nhưng không cứu được, chỉ còn lại thằng bé con. Mình đỡ con, thất thần mất ngủ mấy tháng liền.
Cuộc sống không đủ ăn, đủ mặc khiến vợ mình gầy gò nằm đó. Mình ôm con đỏ hỏn với 2 đứa con nhỏ nhìn vợ lần cuối.
Mình vẫn nhớ như in hình bóng của vợ mình, nhớ những thức ăn vợ nhịn ăn ở công ty về phần cho con nhỏ. Nhớ vợ mình nhịn mặc cả năm, chỉ có vài bộ quần áo cũ, chẳng dám mua sắm gì. Mình xót vợ mình lắm.
Vợ mình mất chẳng kịp nói câu nào. Mình nén lòng mua cho cô ấy bộ váy cô ấy thích. Tự tay tắm rửa thay cho vợ. Tới hôm nay khi thằng bé đã 2 tuổi mình mới quyết định dọn quần áo của vợ mang đi.
Giờ mình đã hiểu cái người đàn ông cần không phải là con trai hay con gái mà chính là mái ấm và người vợ tào khang bên cạnh. Tại sao phải chạy theo dư luận dù nó nguy hiểm đến tính mạng vợ con?
Lòng mình hôm nay đau quá. Chỉ muốn thú nhận, mình có tội với vợ, nợ cô ấy cả cuộc đời!'.
Vợ mất 2 năm rồi nhưng anh vẫn giữ lại những bộ quần áo cô yêu thích
Bài viết ngay khi đăng tải đã nhận được hàng ngàn bình luận của độc giả với nhiều cảm xúc khác nhau, phần lớn là chia sẻ với 'chủ thớt'.
Nhiều người cho rằng đây là một câu chuyện buồn, an ủi người chồng vượt qua mất mát to lớn để nuôi dạy các con trưởng thành, ghi nhớ công lao của người mẹ quá cố. Một số khách lại trách anh chồng đã không đủ vững chãi để bảo vệ, san sẻ trách nhiệm với người vợ, khiến cô phải gián tiếp nhận kết cục đau lòng.
Theo Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa Gia đình (Bộ Y tế), những năm qua tỷ số chênh lệch giới tính khi sinh của Việt Nam liên tục tăng. Đặc biệt, hiện nay tỷ số này đã ở mức nghiêm trọng: 112,3 bé trai/100 bé gái. Cá biệt, một số tỉnh, thành phố thuộc Đồng bằng sông Hồng có tỷ số giới tính khi sinh từ 120 - 130 bé trai/100 bé gái. Lo ngại hơn, tình trạng này lại đến từ những nơi có đời sống kinh tế phát triển, gia đình khá giả, trình độ học vấn cao... Xã hội hiện đại không chấp nhận những suy nghĩ trọng nam khinh nữ như thời phong kiến. Mọi quan niệm cổ xưa, sai trái khi đưa ra sẽ bị phản bác. Ở bất cứ thời đại nào, con cái là vốn quý của bố mẹ.
