Những hình ảnh biết nói từ "Đôi bàn tay"

Đôi bàn tay chính là dấu vết hiện thân của những giọt mồ hôi, là nước mắt, là máu của mỗi ngành nghề riêng biệt. Đôi tay nào cũng đáng được nâng niu, chăm sóc, ngành nghề nào rồi cũng xứng đáng được tôn vinh.

Bạn làm nghề gì? Ba mẹ, anh chị, người thân của bạn đang làm những công việc như thế nào ?... Điều đó không quan trọng bởi vì ngành nghề nào cũng đáng quý, đáng trân trọng và tôn vinh... Không có những cô chú công nhân vệ sinh thì ai là người giữ gìn môi trường cho sạch sẽ? Không có những người trồng lúa, trồng rau thì ta biết lấy gạo, lấy thực phẩm từ đâu?...

Dưới đây là những bức hình để lại nhiều cảm xúc cho người xem về hình ảnh "Đôi bàn tay":

1. Người đầu bếp

Để có những món ăn ngon, đẹp mắt dành cho thực khách, có ai biết rằng những người đầu bếp đã phải bước qua bao vất vả. Những vết sẹo của dao, những vết bỏng của dầu mỡ không làm họ nhụt chí, buông bỏ ước mơ của chính mình.

104717934_2734861810123174_1001667657215713702_n

Người nông dân

105899085_2734862126789809_5914421301898804505_n

Thợ sửa xe

106248193_2734862130123142_4411981445086602354_n

Áo quần lấm lem dầu mỡ. Tóc lúc nào cũng dính một chút nhớt xe. Móng tay đen xì, trụi lủi… là bức chân dung tự họa của những người thợ máy.

Cô rửa chén

104715168_2734862503456438_2323802167749473015_n

Một ngày 10 tiếng ngâm đôi tay mình trong hóa chất, trong nước rửa đó là nghề nghiệp của những người rửa chén đĩa. Dù có đeo găng tay thì cái ẩm của nước, của bao tay, của da cũng làm cho từng ngón tay trở nên sưng tấy, đau nhức. Không biết bao người phải chịu nỗi đau của chất tẩy rửa ăn vào da thịt, từng miếng da cứ dần tróc vẩy, móng tay cũng không đủ sức mọc lên. Những dấu vân tay cũng mờ dần mà không hề hay biết.

Người thợ mỏ

106006702_2734862496789772_3998348892287349317_n

“Ăn cơm dương gian, làm nghề âm phủ” chính là câu nói được gắn với nghề thợ mỏ ở Việt Nam. Nghề thợ mỏ là một nghề vất vả nhọc nhằn, thậm chí là gặp nhiều nguy hiểm. Nhưng, với sự cần mẫn, tinh thần lạc quan, những người thợ mỏ vẫn luôn say mê trong lao động, bởi họ luôn tin tưởng vào một cuộc sống đủ đầy.

Quần áo, mặt mũi họ lúc nào cũng lấm lem, đen xì bụi than do thường xuyên phải tiếp túc với các chất độc hại như bụi than, đá, kim loại…

Công nhân móc cống

105487137_2734862523456436_7641568622256757726_n

Chui xuống cống sâu, ngâm mình trong dòng nước thải đen ngòm để múc lên từng xô bùn thải... Đó là nghiệp của những công nhân môi trường, mà cái tên họ thường nói là nghề móc cống.

Khi mới vào làm, công nhân dùng găng tay và đồ bảo hộ. Nhưng sau một thời gian thì họ xuống cống với tay không và chân trần. Vì mang đồ bảo hộ thì vướng víu, khó làm việc. Điều này khiến công nhân dễ gặp rủi ro khi dưới cống có rất nhiều vật sắc nhọn và độc hại.

Người thợ hồ

105977341_2734862540123101_7722442174347250191_n

Thành phố nơi bạn đang sống có bao nhiều tòa nhà cao chọc trời? Có bao khu vui chơi giải trí? Có bao nhiêu tòa nhà chung cư?... Tất cả những ngôi nhà mà bạn đang nhìn thấy đều là do bàn tay của những người thợ hồ xây nên. Họ chẳng quản việc nắng mưa, chẳng lo chuyện cái nắng, cái rét cũng chẳng sợ những thứ hóa chất độc hại ăn vào da thịt. Họ vẫn tiếp tục đón những viên gạch, đắp từng chút xi măng để xây những tòa nhà khang trang.

Người giáo viên

105705863_2734862546789767_4153518054002818789_n

Vương trên đôi bàn tay này là bụi phấn của những năm tháng giảng đường. Là vết nứt nẻ của những ngày mùa đông buốt giá vẫn miệt mài dạy từng con chữ cho đám trò thơ. Có những khó khăn, những nỗi niềm mà không phải ai ai cũng thấu và hiểu.

Người ngư dân

104993573_2734862573456431_8480301218851678995_n

Là mười ngón tay theo thuyền ra khơi kéo từng tấm lưới, bắt từng con cá, con tôm. Đôi bàn tay người ngư dân đấy! Là đôi tay cho bạn từng giọt mắm ngon, từng con cá còn mặn mòi vị biển.

Bàn tay mẹ

84183496_2734862596789762_1057845695475894828_n

Là đôi bàn tay đón lấy ta từ khi mới chào đời. Là bàn tay chăm cho ta từng miếng ăn, giấc ngủ, dắt ta từ những bước đi đầu đời. Là đôi tay đỡ lấy ta khi mà ta vấp ngã. Cứ thế đôi tay ấy nuôi ta lớn, dạy ra khôn, sẵn sàng dang rộng chờ đón ta bất cứ khi ta cần. Đôi bàn tay chở che, gánh gồng cho ta mọi lúc... Đã bao lâu rồi bạn chưa nắm chặt đôi bàn tay ấy?