Nói gì cũng được, đừng nói 'vui lên đi, mắc gì buồn, chuyện nhỏ xíu mà' là được
Câu nói "Mắc gì buồn, đừng buồn nữa, vui lên" là một trong những câu nói không ai muốn nghe nhất. Đọc xong bài viết này sẽ giúp bạn hiểu vì sao người ta ghét câu nói này đến thế.
Sự quá đáng và ích kỷ có thể bắt nguồn từ câu nói nhỏ nhất. Trong trường hợp người khác buồn và đau lòng, bạn lại đi nói câu "đừng buồn nữa, chuyện có gì đâu, mắc gì buồn hoài" thì bạn đã sai và đang không nghĩ cho người khác.
1. Lời khuyên đó chỉ khiến bạn thành một người vô duyên
Câu nói 'vui lên đi, mắc gì buồn, chuyện nhỏ xíu mà' không khiến bạn trở thành người thông thái. Nó khiến bạn trở thành kẻ vô duyên và ích kỷ. Đừng coi nhẹ vấn đề của người khác. Hãy trân trọng khoảnh khắc người khác kể bạn nghe nỗi lòng của họ. Vì sao ư? Vì họ coi trọng bạn và bạn biết đó, không dễ gì để bộc bạch những điều khó nói.
Chính vì thế, đừng có hỏi người khác những câu như "mắc gì buồn?", "sao lại buồn?". Đừng tự biến bản thân thành một người khiến nhã nhé!
2. Đừng ích kỷ, hãy đặt mình vào trường hợp của người khác
Bạn đã bao giờ đặt bản thân vào tình huống của người ấy chưa? Bạn đã bao giờ là người ấy chưa? Làm sao bạn biết được người ta không buồn, không đau lòng? Nên nhớ điều này, bạn vui tươi và hạnh phúc không đồng nghĩa với việc người khác cũng sẽ cảm thấy như thế.
Nếu bạn thấy vấn đề người khác tâm sự với bạn là nhỏ, đó là chuyện của bạn. Người ta đang cảm thấy khó khăn, mệt mỏi với vấn đề "nhỏ" đó thì sao nào? Họ hoàn toàn có quyền làm như thế. Chính vì thế,đừng nói 'vui lên đi, mắc gì buồn, chuyện nhỏ xíu mà'.
3. Người kể chuyện đang rất rối bời, bạn đừng khiến họ rối thêm
Hãy luôn nhớ rằng, khi ở trong một tình huống khó khăn, người ta thường không đủ tỉnh táo để nhìn nhận vấn đề. Tâm trạng của họ đang rất hỗn độn, họ không thể điều chỉnh cảm xúc, họ cũng không thể suy nghĩ một cách có logic được. Chính vì thế, chuyện họ mù quáng và cố chấp là điều đương nhiên. Điều bạn cần làm là an ủi trước và giải thích sau.
Bạn có thể lắng nghe họ, quan tâm và động viên họ. Sau khi tâm trạng của họ đã đỡ hơn, hãy dùng tông giọng dịu dàng cùng lời nói trìu mến để phân tích vấn đề. Đừng vội vàng, đừng trách mách, không ai muốn nghe những lời khắc nghiệt cả.
4. Đôi khi chúng ta không cần nói
Đúng vậy, đôi khi người kể chuyện không cần chúng ta phải trả lời và cho họ lời khuyên. Thứ họ cần là một cái ôm, một cái vỗ vai, một sự lắng nghe thật lòng và những hành động thiết thực như mua đồ ăn, mua đồ uống, chở họ đi hóng mát...
Nếu bạn không biết nói gì thì đừng nói. Bạn đâu cần lời nói để thể hiện sự quan tâm, bạn có thể dùng hành động để an ủi người khác.
