Xách balo lên vượt gần 30km đường đèo, tôi có mặt tại chợ phiên Mường Hum (Bát Xát – Lào Cai). Cách thành phố Lào Cai 50km, Mường Hum nằm trong lòng chảo bao quanh là núi non hùng vĩ. Chợ phiên ở đây chỉ họp vào chủ nhật hàng tuần.
Trước ngày không khí về một ngày, tôi có hẹn với chợ phiên Mường Hum. Qua bạn bè giới thiệu, ở đây nổi tiếng với món phở tráng của dân tộc Giáy và các loại bánh như phổi trâu, bánh rán mặt, bánh đầu trắng,... Thế mới nói muốn biết người dân bản địa ăn gì thì đi ra chợ phiên!
Có mặt lúc mặt trời vừa lên, cái se lạnh đầu đông khiến tôi xuýt xao. Đi thẳng vào chợ theo tiếng gọi của dạ dày, tôi bước vào gian hàng bán thực phẩm chín. Thưởng thức bát phở tráng chan canh xương lợn, cảm giác hương vị thơm ngon lan tỏa vào khoang miệng; nước dùng ấm nóng, ngọt thanh.
Đảo mắt quanh hàng ăn, một vài em bé người dân bản địa đang được người lớn dắt đi ăn phở tráng. Ánh mắt mong chờ của chúng khiến tôi thổn thức. Ai cũng có một thời trẻ con nên nhìn thấy nụ cười của chúng là thấy nhẹ nhõm, thoải mái trong lòng! Dạo qua gian hàng bày bán bánh rán và xúc xích, một đứa trẻ thu vào tầm mắt của tôi. Cậu bé tầm 6-7 tuổi đang kéo bố níu lại. Ông bố dường như hiểu ý dừng lại mua cho con vài chiếc bánh rán.
Nụ cười và ánh mắt mong chờ của bé khiến tôi nhớ lại ngày bé. Cái thời đòi đi chợ cùng mẹ để được mua đồ ăn ngon, đồ chơi hay một bộ quần áo mới. Nếu không được đi thì sẽ ở nhà chơi, lâu lâu lại đưa mắt hướng ra cổng ngóng mẹ về. Tôi chắc rằng chúng ta ai cũng từng trải qua một tuổi thơ như vậy!