Phiêu cùng dù lượn, thỏa giấc mơ bay

Giữa bao la, chẳng còn gì ngăn cản được đôi cánh vút bay. Mọi thanh âm phố hội dường như tan biến. Chỉ còn tôi, bầu trời và tự do vô tận.

Sẽ chẳng bao giờ bạn định nghĩa được điều gì cho đến khi bản thân thực sự trải nghiệm. Lần đầu tiên, tôi biết tự do vô tận là thế nào. Ngày ấy, tôi đã hóa đại bàng - vẫy vùng đập cánh giữa không trung”.

Empty

Những dòng note ngắn vội vàng khiến cảm xúc vốn đã cũ kỹ thay nhau ùa về. Lại thêm một mùa vàng, mùa của Tây Bắc, mùa của những chuyến phiêu lưu cùng gió trời nhớ mãi chẳng quên.

Empty

Tôi hay hoài niệm, đó là những ngày tâm hồn bé nhỏ lãng đãng đi tìm lối thoát giữa cuộc sống thường nhật bộn bề. Lúc này, chỉ vài vụn vặt cũng dễ đánh gục “chiếc” tâm hồn mỏng manh. 

Tôi lên kế hoạch “đào tẩu” ra Bắc. Bởi, chỉ cần thêm một phút mắc kẹt lại Sài Gòn, những ngày bế tắc sẽ đè chết giấc mơ tôi. 

Đáp chuyến bay vội đến Hà Nội, tôi theo đoàn xe mải miết nhiều giờ để đến với Mù Cang Chải. Tháng 9, Thu về! Mù Cang Chải như một nàng thơ khiến tôi “đổ gục”, đắm say ngắm nhìn từng thảm lúa vàng nhảy múa trên những thửa ruộng bậc thang. Chẳng trách, người ta nói, đi Tây Bắc không nghiện đường đèo thì cũng ghiền những mùa hoa.

Empty

Thú thực, tôi đến Mù Cang Chải không chỉ bởi đem lòng say mê cảnh đẹp núi rừng mà còn vì “trót yêu” bầu trời nơi đây, yêu cảm giác được tự do bay lượn trên mùa vàng rực rỡ. 

Được phiêu lưu cùng chiếc dù lượn, thì thầm với gió trời và có cảm giác của một chú chim tự do chao lượn bằng "đôi cánh" của riêng mình, được ngắm nhìn mọi thứ ở một vị trí đặc biệt. Cảm giác “thỏa” chắc có gì sánh bằng.

Empty

Tôi nhớ như in cảm giác hồi hộp pha chút lo sợ khi xếp hàng chờ đến lượt bay. Anh phi công bay đôi liên tục hướng dẫn tôi cách ngồi, đứng, chạy, kéo dây, tra đai, còn đầu óc tôi thì mê mẩn theo những cánh dù đang chao liệng trước mặt. 

Chao ôi, để có 10 phút ngắn ngủi thả mình tự do trên bầu trời, tất cả những chờ đợi, hồi hộp có đáng là bao.

Empty

Để bay được, tôi phải trải qua quá trình “chạy đua” từ sườn núi. Nói vậy nhưng chỉ có vài chục mét thoai thoải để chạy, tiếp đó sẽ là bờ vực.Tôi không khỏi hồi hộp với khoảng trống sâu hun hút đằng trước. Vừa nghĩ được đến đó thì anh phi công hô to: “Chạy! Chạy đi! Chạy khỏe vào!”. Tôi lao xuống dốc, cắm đầu mà chạy, bước thấp bước cao lên bụi cỏ, mô đất và tầng cây, tim đập như trống trận liên hồi. Càng chạy càng hoang mang không biết còn chạy bao lâu thì sườn núi trước mắt đã biến mất, bước chân tôi loạng choạng rơi vào khoảng không. Tôi chỉ kịp “Ơ” thì cánh dù đã căng no gió và toàn thân được nhấc bổng lên không. Tôi bay rồi!

Như đại bàng, những cánh dù vút cao cùng tiếng gió reo dưới làn nắng tỏa; rồi lượn lờ theo những cung đèo quanh co dốc ngược hay đảo nhanh những triền núi xanh mướt miên man. Anh phi công rẽ gió lượn một vòng cung ngoạn mục, lao đến muôn tầng mây trắng mặc gió ngát hương rừng thốc thẳng vào tôi mát lạnh.

Empty

Lần đầu tiên, tôi biết tự do vô tận là thế nào! Giữa bao la, chẳng còn gì ngăn cản được đôi cánh bay. Từng cảm giác rất chân thật len lỏi sâu tâm hồn khi gió lướt qua tai, vờn lên tóc rồi khẽ chạm xuyên những ngón tay gầy. Mọi thanh âm phố hội dường như tan biến. Chỉ còn tôi và bầu trời.

Mọi thứ như thu trọn vào tầm mắt, kia là “sân bay” nơi tôi cất cánh, bản làng nơi đám nhóc đang chơi đùa, đây là những thửa ruộng bậc thang reo vui trong gió… từng mảng sắc màu sống động, “thật” đến mức có qua flycam cũng chẳng bao giờ thấy được. 

Empty

Đó cũng là vẻ đẹp của cuộc sống mà dường như tôi đã bỏ lỡ hoặc lâu lắm rồi chẳng còn nhận ra.... Mọi thứ đã gặp, đã trải qua, nay thật nhỏ bé, bình dị mà đẹp lạ thường. Hít thật sâu để gió căng đầy phổi, phóng tầm mắt thật xa và gửi tầm nhìn thật rộng. 

Bầu trời rất to… đã ôm tôi rất nhỏ vào lòng. 

Dù lượn: Ngại gì không thử?

Dù lượn được xếp vào bộ môn cảm giác mạnh vì cả 3 công đoạn: chạy, bay, đáp đều mang nhiều yếu tố mạo hiểm và dễ gặp rủi ro. Song tôi nhận ra rằng mạo hiểm luôn gắn liền với sự hấp dẫn, cái gì khó luôn khiến người ta tò mò. Chỉ cần bạn đủ can đảm, ngại gì mà không thử?  

Empty

Tôi cũng nhận ra, cuộc sống này là những vòng quay. Quay nhanh hay chậm, lặp lại hay đổi mới, đều do chúng ta quyết định. Chọn cách đối mặt hay chạy trốn vẫn là ở chúng ta. 

Tôi muốn sống thật tự tin và mạnh mẽ, không chỉ ở trên bầu trời.

Mùa vàng lại về. Tôi lại nhớ chiều Thu Tây Bắc. Nhớ mùi khói đốt đồng quyện hương núi rừng xen lẫn mùi tự do!