'Phòng sung sướng' của vị vua hoang dâm, khét tiếng thời nhà Minh
Phòng sung sướng Vua Chính Đức thích ra ngoài ăn chơi và bị lịch sử mô tả "hàng ngày cưỡng hiếp dân nữ, quả phụ cũng không tha".
Chủ nhân "phòng sung sướng" là ai?
Vị vua này là Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu (tức Chính Đức Đế). Đây là một trong những vị vua gây tranh cãi nhất lịch sử vì bên cạnh tiếng hoang dâm vô độ, Chính Đức Đế được cho là có tư chất, thông minh và học nhanh nhưng chỉ nhạy bén, giỏi giang những việc không liên quan tới nghĩa vụ quân vương như săn bắn, cầm kỳ thi họa, ngoại ngữ.
Tuy có những sở thích kì quái, ham mê tửu sắc nhưng trong suốt 16 năm trị vì, Chính Đế có tiếng là quyết đoán, vẫn tham dự triều chính và thẳng tay trừng trị, sát phạt những cá nhân ảnh hưởng tới nước nhà. Bài viết này sẽ nhất mạnh vào "Báo phòng" - "Phòng sung sướng" và sự háo sắc của vị vua lạ lùng này.
Đa số quan điểm trong lịch sử đều nói rằng Chu Hậu Chiếu "là hôn quân hiếm thấy".
"Phòng sung sướng" của Chính Đức Đế có gì?
Khi mới kế vị, Chính Đức tỏ rõ bản thân là người ngông cuồng, không ngại cho bá quan biết sở thích của ông. Dưới trướng Chính Đức Đế được cho là có 8 tên hoạn quan hầu hạ gồm Lưu Cẩn, Cốc Đại Dụng, Trương Vĩnh... "Bát hổ" này cùng nhau nghĩ ra những trò mới để mua vui cho quân vương. Họ bày ra những trò như mô phỏng kỹ viện, nhà hàng, khách điếm... trong cung để vua ngày ngày trải nghiệm cảm giác làm một thương nhân giàu có, ngày ngày trải nghiệm thú vui "giống như ngoài cung"
Về sau, Chính Đức cảm thấy như thế vẫn chưa đủ. Ông quyết định xây Báo Phòng bên ngoài Tây Hoa Môn. Chưa biết đây là công trình nhằm mục đích gì, đã biết Báo Phòng có quy mô lớn và tốn không ít tiền của, công sức: Tên là phòng nhưng có tới 200 gian nhỏ, mất hơn 5 năm mới hoàn thành, dùng 240.000 lượng trong ngân khố quốc gia để xây.
Báo Phòng từ đó trở thành nơi Chính Đế lưu lại nhiều nhất để tránh khỏi lễ nghi cung cấm. Theo sử liệu Trung Quốc để lại, vị vua hoang dâm này nuôi 4 con báo và giữ... hàng nghìn mỹ nữ từ nhiều tộc người khác nhau. Những người đẹp này được huấn luyện những khúc nhạc "tà đạo và dâm dục" để làm vui lòng vui. Vì mãi hưởng lạc với cung tần mỹ nữ, có tài liệu ghi rằng ông chỉ thiết triều lúc hoàng hôn.
'Phòng sung sướng' là nơi Chính Đức hoan lạc, ngắm các mỹ nhân ca múa những khúc hát có nội dung phản cảm
Hậu cung của Chính Đức nhiều mỹ nữ đến mức có tin đồn rằng nhiều người đã chết đói vì... triều đình không đủ thức ăn để cung ứng. Ảnh minh họa
Năm Chính Đức thứ 4 (1509), Chu Hậu Chiếu càng sa đọa hơn khi bắt đầu ra ngoài làm càn. Sử Trung Quốc chép rằng "Vũ Tông mỗi đêm ra ngoài cứ thấy nhà cao cửa rộng thì vào, không đòi uống rượu mua vui thì lùng sục tìm mỹ nhân... mỗi ngày cưỡng hiếp một dân nữ, ngay cả quả phụ cũng không tha".
Hành vi bạo ngược, không chấp nhận được của Chính Đức không chỉ khiến các triều thần ngán ngẩm mà đến sứ thần phương khác cũng lấy làm khinh miệt.
Có khi xe ngựa chở mỹ nhân ngoài cung về cho vua chứa tới... 10 người
Rốt cuộc chủ nhân Báo Phòng vừa là hôn quân, vừa là minh quân?
Năm Chính Đức thứ 16 (1521), không rõ vì lý do gì mà Chu Hậu Hiếu qua đời ở tuổi 31, 32. Trước khi băng hà, ông nói với thái giám của Tư lễ giám - "Bệnh của trẫm không thể cứu chữa được nữa. Hãy truyền ý của trẫm tới Hoàng thái hậu, việc thiên hạ quan trọng, phải cùng các đại thần xử lý. Những việc trước đây đều là sai lầm của trẫm."
Dù khét tiếng càn quấy, hoang dâm nhưng nhiều nhà nghiên cứu cho rằng Chính Đức đã bị "làm cho xấu hình ảnh thêm" sau khi Hoàng đế kế vị - Gia Tĩnh Đế (em họ ông) - lên ngôi. Gia Tĩnh không có thiện cảm với Chính Đức, nên giả thuyết được đưa ra là có thể kế hoàng đế có khả năng "thêm mắm thêm muối" về đời tư của Chính Đức Đế.
Ngoài ra, dù Chính Đức không vào đại nội nhưng vẫn đều đặn thiết triều và phê duyệt tấu chương, quyết định các chính sách lớn của quốc gia, lại còn nhấn mạnh "tấu chương phải chuyển đến không được thiếu một cái nào".
Bên cạnh đó, ông đập tan ít nhất 2 âm mưu đảo chính của các phiên vương. Chính Đức trực tiếp bố trí nhân sự, chiến lược, chỉ huy... cuộc thanh trừng Lưu Cẩn, bình định 2 cuộc phản loạn của An Hóa Vương và Ninh Vương, đánh bại hoàng tử Mông Cổ...
Vì thế, Chính Đức là một vị vua bí hiểm nhất lịch sử triều nhà Minh vì có quá nhiều quan điểm, ghi nhận trái ngược về cuộc đời ông. Sẽ hiếm có một quân vương nào vừa hưởng lạc ngày đêm, vừa không xao nhãng triều chính như Chính Đức Đế.



