Ryan Foodaholic: Ăn nhiều đến mức tăng 18kg, khẳng định ‘không là hoa hậu thân thiện’ của làng food blogger
Sau 4 năm hoạt động chính thức trong lĩnh vực review món ăn và du lịch, Ryan Foodaholic đã trở thành một food blogger có tên tuổi với cộng đồng yêu ẩm thực của Đà Nẵng nói riêng và Việt Nam nói chung.
Sở hữu tài khoản Instagram với gần 50.000 follower cùng rất nhiều bài review ẩm thực nghìn like, Tiến Dũng hay còn được biết với tên gọi Ryan Foodaholic là cái tên được rất nhiều bạn trẻ Đà Nẵng quý mến.
Có cơ hội trò chuyện với anh chàng, Ryan gây bất ngờ khi tiết lộ đến với nghề bằng một lý do khá thú vị là dẫn người yêu đi ăn. Dần dần Ryan đã trở thành người tiên phong trong lĩnh vực food blogger chuyên trải nghiệm những tụ điểm ăn uống ở Đà Nẵng.

Mọi người đã quá quen với tên gọi Ryan Foodaholic rồi, vậy có điều muốn tiết lộ thêm về bản thân mình không?
Mình tên thật là Tiến Dũng, 25 tuổi, mình đang là một nhân viên ngân hàng ở Đà Nẵng. Ngoài ra, mình hay được mọi người biết đến với biệt danh Ryan Foodaholic. Với lĩnh vực food reviewer, mình đã hoạt động chuyên nghiệp được khoảng 4 năm rồi.
Chọn cái tên Ryan không phải ai cũng đọc đúng từ lần đầu tiên, anh đã từng gặp trường hợp nào dở khóc dở cười với cái tên này chưa?
Đính chính lại là đọc theo tiếng Việt sẽ là ‘Rai-ần'. Ban đầu mình hơi buồn khi người khác đọc sai tên, nhưng sau này mình nghĩ lại rằng người ta biết đến mình đã là điều may mắn rồi. Nếu có cơ hội gặp thì mình cứ nhắc nhẹ người ta đọc cho đúng, lúc đó cả hai đều vui thôi.
Nếu được chọn 5 hashtag để nói lên những cá tính, ‘mảng miếng' hay ho nhất của bản thân mình, Ryan sẽ chọn gì?
#Foodaholic #Nắng #Mưa #48h và #Win_Win.

Trong số hashtag kể trên, có vẻ như #48h ám chỉ Ryan là một người cuồng công việc?
Đúng rồi, thật ra mình là một người nghiện công việc - hay còn biết đến với cụm từ workaholic. Mình cảm thấy với bản thân 24h một ngày là không đủ, vì thời gian từ sáng đến tối rất nhanh. So với người khác, mình thường xuyên làm việc vào buổi tối, và như thế daily routine của mình bị cắt ngắn đi.
Sau khi đi làm công việc chính về thì 19h mình xong hoàn thành việc sinh hoạt, thông thường 21h tối mình sẽ đăng bài review lên Instagram. Khoảng thời gian từ 19h đến 21h mình phải nhanh chóng hoàn thành các bài review. Sau đó, mình phải tiếp tục lên kế hoạch cho các chuyến review tiếp theo. Với mình một ngày 24h thực sự là không đủ.
Vậy cách Ryan cân bằng giữa việc chính và food blogger ra sao?
Thực ra, để mà cân bằng giữa công việc ngân hàng và food blogger thực sự rất khó. Nhiều người hay hỏi mình rằng: ‘Nếu bắt buộc phải lựa giữa công việc ngân hàng và food blogger thì mình sẽ chọn gì?’. Nhưng mình luôn trả lời rằng, cả hai đều vô cùng quan trọng.
Chẳng có lý do gì, mà mình làm cái này mình bỏ cái kia. Công việc ngân hàng vốn đã chiếm 8 tiếng một ngày của mình, còn khoảng thời gian còn lại là lúc Ryan dành cho việc food reviewer và các chuyến đi du lịch.
Nghe có vẻ hơi tham lam nhưng mình sẽ cố gắng cân bằng tất cả, đấy cũng chính là lý do mình muốn một ngày có 48 tiếng.
Thời gian ăn cơm ở nhà của Ryan liệu có ít đi vì trở thành food blogger?
Cái việc ăn cơm ở nhà chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay mất thôi. Ngày sau, mẹ mình luôn phản đối việc mình không ăn cơm ở nhà: ‘Cơm nhà tốt hơn tại sao không ăn, suốt ngày đi ăn ba cái vở vấn ngoài đường'... Mẹ còn bảo mình rằng suốt ngày cứ đi đâu đâu chụp choẹt, ‘cái nhà này như cái nhà trọ chỉ về ăn với ngủ thôi à'.

Thực ra ban đầu bố mẹ không hiểu được công việc của mình đang theo đuổi. Cho đến khi sau nhiều năm mình gặt hái được những thành quả nhất định, vào một ngày đẹp trời mình được VTV8 phỏng vấn cùng một số bạn food blogger khác, thì lúc đó bố mẹ mình mới: ‘Wow, con của mình được lên TV à'.
Kể từ đó trở đi, bố mẹ mới hiểu được công việc food blogger là gì, hiểu hơn và cảm thông hơn trên con đường này.

Công việc food blogger đến với Ryan như thế nào?
Thực ra mình bắt đầu công việc food blogger từ năm 2014, thật ra lúc đó chưa có khái niệm về food blogger gì cả, mà chỉ là mình cùng người yêu rất thích đưa nhau đi ăn. Đến bất cứ đâu, mình đều chụp lại và chia sẻ một chút cảm nhận về món ăn đó, mong muốn đó là ‘cuốn nhật ký' ẩm thực của 2 đứa.
Dần dần, cuốn nhật ký của 2 đứa được nhiều người biết đến, rồi bỗng trở thành hiện tượng trên mạng xã hội. Mọi người cũng khá ủng hộ việc tụi mình đi ăn và chia sẻ những trải nghiệm.
Dù bắt đầu mon men review từ năm 2014, nhưng để thực sự biến food blogger thành một nghề thì cột mốc của Ryan là vào năm 2017. Trào lưu food blogger lúc đó cũng hình thành, từ những bức hình kỷ niệm mình đã biến nó thành một nghề nghiệp.

Ryan đánh giá thị trường Food blogger hiện nay?
Không ngoa khi nói rằng thị trường food blogger hiện nay vô cùng rộng lớn và tiềm năng, nhất là ở Sài Gòn. Thật ra mình có dự định muốn làm food blogger ở đó hơn, nhưng vì một số lý do cá nhân nên mình hiện tại vẫn ở Đà Nẵng.
Ở Hà Nội hay Sài Gòn, vô số những food blogger đã thành danh, nhưng với thị trường Đà Nẵng đúng là những bước đầu rất khó khăn. Mình có nhớ thời gian đầu để cho công chúng biết đến Instagram là gì, hay marketing đến các brand thực sự là khó nhằn. Tuy nhiên, trong ‘cái khó ló cái cơ hội', mình được giữ thế độc quyền cũng rất hay ho.
Bản thân việc làm nội dung là sáng tạo, vậy có bao giờ Ryan đã bị cạn kiệt ý tưởng chưa?
Chắc chắn là có. Đôi khi một ngày mở mắt ra, tự nhiên mình ‘đơ', không biết hôm nay sẽ ăn gì, sẽ đến để review món gì cho hot. Luôn luôn có những ý tưởng nảy ra trong đầu, nhưng sau nhiều năm chất xám cũng dần cạn kiệt.
Tuy nhiên như đã nói ở trên, cái khó ló cái khôn, con đường hiện tại của mình đang dần dịch chuyển từ food sang các lĩnh vực khác như lifestyle và travel. Luôn luôn làm mới mình là tôn chỉ làm nghề của mình.
Vậy so với các food blogger khác, Ryan Foodaholic có điểm gì khác biệt?
Điểm khác biệt giữa Ryan với các food blogger khác đó chính là việc mình là Ryan. Mình là duy nhất và không có một bản sao nào khác.
Vậy kế hoạch chuyển từ một blogger sang vlogger của Ryan hiện tại đã nhen nhóm như thế nào?
Thực ra mong muốn lấn sân sang làm vlogger của mình đã có từ lâu, tuy nhiên vì quỹ thời gian hiện tại chưa cho phép nên hiện tại mình đang tạm thời hướng theo con đường mini-vlogger bằng cách làm các video ngắn để đăng tải lên các trang mạng xã hội như Instagram, TikTok, Facebook… Mình muốn tăng sự tiếp cận đến với người xem hơn thông qua các đoạn video ngắn, đơn giản và nhanh chóng.

Có bao giờ Ryan bị body shaming về ngoại hình vì… ăn quá nhiều?
Bật mí với mọi người rằng từ khi trở thành food blogger đến nay mình đã tăng 18kg, không phải tăng nữa mà mình mập thù lù luôn. Ngày xưa mình rất gầy cộng với việc mình quá cao nên trông như que tăm, nên lúc đầu cảm giác mập rất là thích nên mà đến khi ‘mập không phanh' đã trở thành cơn ác mộng. Nhưng mà food blogger mà, công việc của mình chỉ có ăn rồi giảm cân, thế thôi!
Sự nổi tiếng trên Instagram có ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống đời thường của Ryan không?
Với mình điều này không ảnh hưởng nhiều lắm, mình xem những con số tăng lên hằng ngày kia là điều bình thường. Nhiều lúc ra đường cũng có nhiều bạn nhận ra nhưng mà mình chỉ nghĩ mình là một người bình thường, muốn chia sẻ các tụ điểm hay ho với mọi người mà thôi.

Kỷ niệm vui nhất khi làm food blogger là gì?
Bên cạnh việc trải nghiệm những món ăn, Ryan nghĩ việc mình có thêm những người bạn mới là kỷ niệm đáng nhớ nhất. Ngoài ở Đà Nẵng, mình biết đến Ăn sập Sài Gòn hay Ninh Tito… những người bạn nhờ công việc mà đã kết nối mình với họ.
Thế còn, kỷ niệm đáng buồn nhất khi làm food blogger là gì?
Chắc chắn đó là những lần mình gặp những ý kiến trái chiều. Đôi khi mình đưa ra nhận xét món ăn đó ngon, nhưng nhiều người lại đi ngược với quan điểm đó. Ban đầu mình chỉ buồn thôi, nhưng sau đó càng cố gắng nhiều hơn, bởi mỗi người mỗi ý mà.
Cách đối diện với việc ‘9 người 10 ý' của Ryan như thế nào?
Thật ra với mình không phải 9 người 10 ý đâu, mà thực ra là 9 người 100 ý nên là không thể nào mình có thể kiểm soát được hết khẩu vị của tất cả các bạn thế nên mình cứ là mình, vẫn review theo khẩu vị của mình. Dù gặp ý kiến trái chiều nhưng mình nghĩ đây là chuyện bình thường, thay vì phản kháng mình sẽ tiếp thu ý kiến của họ để có một cái nhìn mới về món ăn/nhà hàng đó.

Vậy mùa dịch vừa qua, nghề food blogger sống sót ra sao?
Thực ra không phải chỉ food blogger mà nghề nào cũng gặp khó khăn. Tuy nhiên không có gì vui vẻ hơn sau khi ăn quá nhiều trong một thời gian dài, mình được có cơ hội tự tay vào bếp và quây quần bên gia đình bằng những bữa ăn ấm áp tại nhà. Đôi khi, mình cũng trổ tài vào bếp để thể hiện sự quan tâm của gia đình trong đó.
Nhiều người cho rằng nghề foodblogger thường đi ăn ở các nhà hàng sang chảnh, và họ phải có điều kiện kinh tế ở mức khá giả mới có thể duy trì công việc, anh nghĩ sao về điều này?
Nhìn những món ăn mà mình review các bạn sẽ thấy không phải lúc nào Ryan cũng review những món ăn sang chảnh, mà đôi khi là những món ăn vỉa hè 20.000 đồng cũng có, 30.000 nghìn đồng cũng có. Thật ra không phải cứ có tiền là làm được food blogger, mà bản thân mình nghĩ là việc đi ăn các món vỉa hè vài nghìn đồng, rồi chụp lại chia sẻ cùng người khác đó cũng là trở thành food blogger rồi.

Theo anh nghĩ food blogger có nên có một chứng chỉ về việc ‘kiểm định các món ăn’ không?
Theo bản thân mình, tất cả mọi người hầu như không trải qua một khóa huấn luyện nào để trở thành food blogger. Bắt đầu với nghề bằng một cái duyên, và cố gắng đi theo từ đó. Nhưng khi có một sự nổi tiếng nhất định, mình sẽ cố gắng học hỏi thêm trau dồi thêm để làm mới bản thân mình. Cũng không cần thiết phải học quá cao siêu, đôi khi cái gì quá cũng không tốt, mất duyên với food blogger.
Có bao giờ Ryan nghĩ mình sẽ trở thành nhà phê bình ẩm thực?
Mình thực sự không dám mơ bởi để thành nhà phê bình ẩm thực phải thực sự rất giỏi, bản thân những người có công việc nên trở thành một người truyền cảm hứng và giới thiệu những món ăn ngon.
Vậy theo Ryan, food blogger là trào lưu hay có thể phát triển thành một ngành nghề mới?
Hiện tại là trào lưu, nhưng để đi được đường dài phụ thuộc rất nhiều vào đam mê và thực lực.

Có bao giờ bị nhận xét là ‘hoa hậu thân thiện trong làng food blogger’ không khi chưa thấy Ryan từng đăng tải về các bài viết đánh giá kém tích cực?
Mình khẳng định việc trở thành ‘hoa hậu thân thiện' cũng là một phần thôi bởi vì tính cách của mình luôn vui vẻ, luôn vui vẻ. Tuy nhiên, khi làm việc mình rất nghiêm túc, mình thường không chê trên các bài review bởi sau khi trải nghiệm mình đã góp ý trực tiếp với các nhà hàng, brand trên tinh thần cầu thị ngay lúc review.
Mình không ủng hộ việc mỉm cười trước mặt và sau đó quay lưng bằng một bài review chê lên mạng để vùi dập thương hiệu hay uy tín của họ.
Tiêu chí đánh giá các món ăn của Ryan là như thế nào?
Thực ra câu chuyện này không có một bảng tiêu chí cụ thể. Đầu tiên chắc chắn phải là đồ ăn tươi ngon, hợp vệ sinh cũng như tay nghề của quán đó không thể đánh giá một lần. Vì thông thường mình sẽ ăn một lần và tiếp đó sẽ quay lại đánh giá lần hai, nếu họ giữ phong độ hoặc tốt hơn thì mình đánh giá đó là một quán ăn tin tưởng.
Dạo gần đây Ryan đặc biệt quan tâm đến các tiêu chí bảo vệ môi trường, như việc sử dụng túi tái chế, sử dụng ống hút tre hay ống hút bằng inox.

Bạn nghĩ sao về việc edit ảnh quá đà của các food blogger hiện nay?
Mình không có nhiều ý kiến về vấn đề này bởi với mình là lố, nhưng người khác lại thấy đẹp. Đôi khi mình chỉnh như vậy thấy tự nhiên nhưng người khác nhìn vào lại có thể thấy nhạt nhẽo. Mỗi người có một gu chỉnh ảnh riêng nên mình không có ý kiến gì về vấn đề này.
Rất nhiều food blogger hiện nay được trả tiền để quảng cáo cho các nhà hàng. Vậy tiêu chí Ryan lựa chọn các nhà hàng, brand lựa chọn để quảng bá là gì?
Bản thân mình nghĩ mỗi người cần có sự chọn lọc. Với Ryan mình sẽ chọn những tiêu chí đầu tiên là phù hợp và tốt cho sức khoẻ, tiếp đến là tương xứng với hình ảnh và định hướng của food blogger đó, ví dụ như mình đang chọn hướng đến giới trẻ. Nếu không chọn lọc, sẽ ảnh hưởng khá nhiều đến công việc.
Ryan nghĩ gì mình đã học được gì sau những màn kết hợp cùng các food blogger khác?
Người đầu tiên mình gặp đó chính là Ăn Sập Sài Gòn, thời đó được gặp food blogger nổi tiếng nhất Sài Gòn mình hồi hộp lắm. Nhưng đến khi gặp rồi vui vẻ như người thân vậy, lúc đó anh ấy làm luôn 3 chiếc vlog có mình làm cameo, đấy cũng là lần đầu tiên anh ấy mời một người khác xuất hiện cùng.
Quan sát cái cách anh ấy làm việc, mình tự ngẫm rằng Ăn Sập Sài Gòn thật chuyên nghiệp. Sau khi về, mình có nhắn tin trao đổi thêm về cách chụp hình, chỉnh ảnh hay làm việc với khách hàng. Cũng nhờ anh ấy, mình được kết nối với Ninh Tito, cảm giác lần đầu cũng như gặp Ăn Sập Sài Gòn vậy. Đến giờ mọi người vẫn giữ liên lạc, coi như là người thân vậy, thật rất trân trọng.

Dự định cuối năm 2020 và đầu năm 2021 là gì?
Trong tình hình hiện tại, mình sẽ cố gắng giữ ổn định công việc food blogger, và trong thời gian tới nếu có điều kiện mình sẽ đi nhiều nơi và cố gắng chia sẻ đến mọi người nhiều hơn.
Với những người mới bước chân vào nghề này, Ryan sẽ đưa ra lời khuyên gì cho họ?
Các bạn đừng ngần ngại, hãy mạnh dạn cầm điện thoại lên và chụp, và chia sẻ. Food blogger không có một giới hạn, chỉ cần bạn đam mê và là chính mình, bạn sẽ thành công.
Trong tương lai xa, Ryan muốn bản thân trở thành 'phiên bản' như thế nào?
Mình vốn là một người không tính đến chuyện tương lai quá xa, mình chỉ muốn tiếp tục giữ vững đam mê bất diệt này của mình. Trong tương lai mình mong muốn sẽ trở food blogger hàng đầu Việt Nam. Cứ mơ đi, cứ cố gắng đi và mình tin có một ngày nào đó mình sẽ thành công.

