Sai lầm của Từ Hi Thái hậu khiến triều Thanh khắp nơi đều trồng thuốc phiện
Sai lầm của Từ Hi Thái hậu khiến nạn hút thuốc phiện của triều Thanh trở nên trầm trọng hơn. Thay vì trồng ruộng, người dân đồng loạt chuyển sang trồng thuốc phiện.
Tình hình thuốc phiên tại Trung Quốc trước quyết định của Từ Hi Thái hậu
Giai đoạn cận đại Trung Quốc được xem là thời kỳ lịch sử đen tối và nhục nhã. Bên cạnh những vấn đề liên quan đến chính sách bế quan toả cảng, nạn hút thuốc phiện cũng trở thành hồi ức đau thương của người dân, đặc biệt là sau sai lầm của Từ Hi Thái hậu.
Theo sử sách, từ thời Ung Chính, thuốc phiện bắt đầu du nhập vào Trung Quốc. Vào năm 1773, có tới 600 hòm thuốc phiện tại Trung Quốc, mỗi hòm còn giá trị khoảng 350 lượng bạc trắng.
Thời đó, thuốc phiện là một mặt hàng xa xỉ, chỉ giới quý tục mới có thể sử dụng. Tuy nhiên, công ty Đông Ấn Anh mở rộng diện tích trồng cây thuốc phiện, khiến chúng tràn vào Trung Quốc với số lượng lớn.
Thuốc phiện từng được xem là mặt hàng xa xỉ tại Trung Quốc, chỉ có tuý tộc mới có thể sử dụng.
Từ xuất siêu thương mại 2.600 vạn vào những năm đầu thể kỷ 19, triều đình nhà Thanh đã phải chi ra 3.800 vạn vào năm 1836. Kéo theo đó là phong trào cấm thuốc phiện và nổ ra cuộc chiến tranh chống nha phiến.
Tuy nhiên, việc buôn bán và sử dụng thuốc phiện vẫn diễn ra mạnh mẽ tại Trung Quốc. Vào năm 1932, khoảng 80 triệu người dân hút thuốc phiện, bao gồm cả người nghèo và giai cấp thấp. Trong khi đó, tổng dân số của Trung Quốc khi này là 474 triệu dân.
Tuy nhiên sau đó, ngay cả người nghèo cũng có thể sử dụng loại thuốc này.
Đây là con số khiến nhiều người giật mình bất ngờ, bởi trước đó, thuốc phiện là mặt hàng xa xỉ với một mức giá "trên trời". Vì lý do gì mà ngay cả người dân nghèo cũng có thuốc phiện để hút?
Quyết định sai lầm của Từ Hi Thái hậu
Ngay từ khi thuốc phiện mới gia nhập vào Trung Quốc, triều đình nhà Thanh đã nhận thấy những tác hại to lớn của chúng. Dù đã đưa ra nhiều biện pháp để bài trừ thuốc phiện, xong Lâm Tắc Từ, một vị quan ở Quảng Châu đã nhận thấy, việc cấm triệt để người dân trồng thuốc phiện là điều không thể.
Trong bản thượng tấu của mình, ông so sánh, so với việc nhập thuốc phiện từ bên ngoài vào và để người dân tự trồng, tự bán thì ít nhất, tự sản xuất sẽ giúp tiền không rơi vào túi người phương Tây. Các vị đại thần trong triều cũng có suy nghĩ như vậy. Tuy nhiên khi này, thuốc phiện vẫn chỉ được trồng ở vùng đất bụi.
Khi cuộc chiến tranh nha phiến lần thứ hai nổ ra vào năm 1858, kèm với đó là phong trào Thái Bình Thiên Quốc diễn ra mạnh mẽ, Từ Hy Thái hậu đưa ra quyết định, trưng thuế với thuốc phiện nhập khẩu từ nước ngoài. Đây được cho là một quyết định "chỉ lo ngọn mà không lo gốc" nhằm giải quyết những vấn đề trước mắt mà không lo nghĩ tới hậu hoạ về sau.
Từ Hi Thái hậu đưa ra quyết định khiến thuốc phiện càng trở nên phổ biến tại Trung Quốc.
Quyết định này đưa ra, đồng nghĩa với việc thuốc phiện được trồng hợp pháp tại Trung Quốc, kéo theo đó là một làn sóng lan khắp đất nước. Vì những lợi nhuận to lớn mà thuốc phiện đem lại, nông dân ở khắp nơi đua nhau trồng loại cây này. Những đồng ruộng được thay thế để trồng thuốc phiện.
Sử sách Vân Nam ghi lại rằng, khắp nơi, đâu đâu cũng nhìn thấy hoa anh túc. Trong khi đó ở Tứ Xuyên: "Hơn 140 châu huyện, trừ một vài vùng biên, chẳng có mấy nơi là không có người trồng thuốc phiện". Ngay cả tỉnh Quý Châu cũng trở thành nơi sản xuất thuốc phiện số lượng lớn.
Cứ như vậy, thuế đất trồng thuốc phiện đã trở thành một trong những nguồn thu chính của chính quyền nhà Thanh. Vào năm 1908, trong 270 triệu lượng bạc mà nhà Thanh thu được, có tới hơn 33 triệu lượng kiếm được từ loại cây này.
Con số trên là bằng chứng cho thấy hậu quả to lớn từ quyết định của Từ Hi Thái hậu. Điều này đã phần nào gây ra sự đói nghèo và loạn lạc tại Trung Quốc thời bấy giờ. Cũng bởi vậy mà Từ Hi Thái hậu bị đời sau chỉ trích bởi sai lầm của mình.




