Say đắm mùa hoa ở thung lũng mận Mu Náu

Đến hẹn lại lên, cứ tới mùa đông là dân tình lại "đứng ngồi không yên" với mùa hoa mận ở vùng núi Tây Bắc. Anh chàng travel blogger Rọt cũng đã nhanh chân làm một chuyến đến thung lũng mận Mu Náu để rồi rơi lại con tim ở nơi này.

Một trong những cung đường gây ám ảnh nhất trong cuộc đời mình không thể bỏ qua đường đi lên "Thung lũng mận Mu Náu", một cung đường có thể gọi là "Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm", chả khác gì câu thơ mà nhà thơ Quang Dũng đã miêu tả đường lên đỉnh Pha Luông trong bài thơ Tây Tiến.

Empty

Mình cùng bạn đồng hành, sau khi thuê xe từ homestay xong, đổ xăng đầy bình thì quyết định phi thẳng lên tới thung lũng mận mà không cần nhờ tới các anh xe ôm. Hí hửng, vừa lên được 400m, xe chạy không nỗi, dốc cao quá nên ông bạn nhảy xuống đẩy xe lên, dọc đường mấy ông đi đường bảo đừng lên vì dốc cao và dễ cháy máy, nghe cũng hơi sợ nên quyết định khoá cổ xe và đi bắt xe ôm. Nhưng khoá cổ xong rồi mới suy nghĩ lại, thôi cứ phi xe máy luôn, đoạn nào không lên nỗi thì nhảy xuống đẩy, quay lại lấy xe thì mở cái khoá cổ ko được, cái chui của chìa khoá bị cháy hay sao nên vặn mãi méo ra, thế phải gọi mấy ông sửa xe lên và tốn 200k tiền.... ngáo.

Empty

Sửa xong rồi quyết định phi xe lên luôn, không nghĩ ngợi gì nữa, phi lên làm rơi mất cái mũ chưa đội lần nào (hic). Cuối cùng thì vẫn lên tới nơi và hoà mình vào rừng hoa mận đẹp lung linh.

Empty

Khó khăn về đường đi, nhưng khi lên tới nơi thì được đền đáp xứng đáng, một rừng hoa mận nở trắng xoá, đôi mắt như được gọt rửa hết những khói bụi của thành phố. Đường đi lên thung lũng có khá nhiều vườn mận, nên cứ đi sâu sâu chút sẽ có nhiều vườn hoa đẹp hơn và hoang sơ hơn.

Empty

Lên trên này được mấy cô chủ vườn mận mở cái loa bluetooth to ơi là to, âm thanh Tây Bắc vang ơi là vang, giai điệu Tây Bắc cùng với núi rừng ta nói nó đã thật đã. Nhìn chỗ nào cũng đẹp hết, với cái nhiệt độ 14-15 cùng luồng không khí lạnh, ôi cuộc đời có mấy lần được như "ri".

Empty

Tận hưởng được bao nhiêu thì đi xuống lại tâm lý bấy nhiêu, lúc đi lên cũng đã lường trước và chuẩn bị tâm lý cho lúc đi xuống nhưng mà xuống mấy cái dốc ở đây ám ảnh vãi cả lình hồn.

Empty
Empty

Đi lên cũng không khó khăn, nhưng đi xuống đáng sợ lắm, sơ suất một phát là có thể "áo bào thay chiếu anh về đất" quá. Pha đi xuống cái phanh dính vào chân như được bôi keo 502 vào ý, quả tim đập bình bình bịch nhưng đôi tay vẫn không ngừng vượt qua. Sau một hành trình "tim không đập" thì bọn mình cũng đã xuống được với cuộc sống bình thương, eo ơi ám ảnh thực sự.

Empty

Hôm đó tính dậy sớm, đi vườn mận vườn mơ các thứ, bị cái vụ "200k tiền xe" nên mất hơn tiếng đồng hồ, bao nhiêu plan dự định trong đầu đã tan vỡ. Nhưng không sao, quả hành trình lên này đã đủ thấy phê rồi.

Cảm ơn bài viết của Travel Blogger Rọt. Hãy cùng theo chân anh chàng này để khám phá nhiều nơi hơn nữa nha.