Tại sao các cung nữ trong Cố Cung không bao giờ dám ăn đồ thừa của Hoàng đế?

Đồ thừa trong cung của Hoàng đế luôn là những món ăn sơn hào hải vị nhưng dù có đến tay cung nữ hay thái giám thì họ đều không đụng đến.

Đồ ăn của Hoàng đế: Sơn hào hải vị, chẳng thiếu thứ gì

Trong đời sống văn hoá Trung Hoa thời kỳ cổ đại, Vua chúa hoàng đế luôn là người nắm vị trí độc tôn, do đó trong khâu chăm sóc cũng như sinh hoạt hàng ngày đều được lo chu đáo và cẩn thận.

Vốn 'nắm cả thiên hạ trong tay' thích 'hô mưa có mưa, gọi gió có gió' thì việc ăn sơn hào hải vị đến những món ăn quý hiếm cũng chẳng phải điều gì quá khó khăn.

Tuy vậy, theo ghi chép sử sách về vị Hoàng đế nhà Thanh cuối cùng là vua Phổ Nghi, câu chuyện ăn uống không hề được 'tự do như vậy'.

>>Đọc thêm: Tại sao Hoàng đế Trung Hoa chỉ ngủ trong phòng có vỏn vẹn 10m2 dù có cả thiên hạ trong tay?

Nhằm mục đích tránh bị kẻ khác có âm mưu xấu 'xuống tay', Hoàng đế đều không được phép ăn quá 3 miếng mỗi món.

Mỗi bữa ăn các Hoàng đế chỉ căn mỗi món không quá 3 miếng. Ảnh: Internet

Mỗi bữa ăn các Hoàng đế chỉ căn mỗi món không quá 3 miếng. Ảnh: Internet

Điều khiến nhiều người thắc mắc chính là đồ ăn dành cho Vua vốn rất nhiều, nhưng mỗi món chỉ được ăn không quá 3 miếng, vậy số đồ ăn thừa còn lại sẽ đưa đi đâu?

Chắc chắn một điều rằng số đồ ăn thừa này sẽ không bị đổ bỏ đi bởi thời điểm này đa phần các vị hoàng đế đều khá coi trọng việc tiết kiệm.

Thức ăn thừa của Hoàng đế sẽ xử lý thế nào?

Lượng thức ăn còn thừa sau mỗi buổi 'ngự thiện' của Vua sẽ được xử lý theo 2 cách sau.

Thứ nhất là số đồ ăn này có thể sẽ ban thưởng cho các phi tần hoặc quan viên. Tho đó, những đối tượng được Hoàng đế ban thưởng các món sơn hào hải vị trong bữa cơm đa phần đều là phi tử hoặc đại thần trong triều.

Đồ ăn cho các Hoàng đế đều là sơn hào hải vị. Ảnh: Internet

Đồ ăn cho các Hoàng đế đều là sơn hào hải vị. Ảnh: Internet

Câu chuyện ban thưởng các món ngon cho các mỹ nhân hậu cung không còn là chuyện xa lạ, nhưng ban thưởng cho các quần thần trong triều lại mang một ý nghĩa khác.

Thời kỳ này, người ta thường thất việc Hoàng đế ban thưởng cho các quan đại thần chủ yếu là vàng bạc và châu báu.

Chính vì thế, số của cải này đôi khi không đáng giá bằng những món ăn được chính Hoàng đế ban thưởng bởi trong quan niệm của người Trung Quốc, lễ nghi cao nhất trong việc mời cơm chính là mới khách đến nhà mình ăn cơm.

Việc Hoàng đế mang món ăn mình dùng ban thưởng cho các đại thần được xem là 'ban ân huệ' cô cùng lớn.

Chỉ có những quan nào được sủng hoặc có vai vế không nhỏ trong triều, mới có thể nhận được ân huệ này.

Cách thứ 2 chính là để cho cung nữ và thái giám

Thực tế, nếu những đồ ăn thừa của Hoàng đế không được ban thưởng cho ai thì chúng vô tình trở thành 'mục tiêu' tranh giành của các cung nữ và thái giám.

Dù vậy, những đối tượng này tranh giành không phải để 'ăn cho ấm bụng' mà để mưu lợi cho bản thân với lợi ích kinh tế vô cùng thiết thực.

Đồ ăn thừa của Hoàng đế sẽ được ban thưởng cho phi tần, quan lại hoặc cung nữ, thái giám. Ảnh: Internet

Đồ ăn thừa của Hoàng đế sẽ được ban thưởng cho phi tần, quan lại hoặc cung nữ, thái giám. Ảnh: Internet

Họ sẽ không ăn bởi những món ăn này họ cũng đã 'nhìn quá đủ' quanh năm suốt tháng rồi, chính vì thế họ sẽ lén lút cất giấu món ăn 'sơn hào hải vị' để âm thầm mang ra bán cho các cửa hàng bên ngoài.

Mỗi bữa, Hoàng đế chỉ dùng vài miếng nên các món được bày lên gần như sẽ còn nguyên vẹn.

Một điểm nữa là các đầu bếp trong hoàng cung đều là những người mà ít ai bên ngoài có thể so bì được nên những món ăn này đều sẽ được giao bán ở bên ngoài với mức giá khá cao.

Các quan ăn ở bên ngoài hoàng cung cũng lợi dụng thu thập những món ăn thừa của hoàng đế rồi nghiên cứu cách thức chế biến rồi làm ra một phần khác và tuyên bố với thiên hạ rằng đây là món ăn đã từng được hoàng đế dùng qua để gây danh tiếng.

Thời kỳ phong kiến, chỉ cần có chút đỉnh liên quan đến nhà vua thì thường dân đều cho rằng đây là phúc phần khó có thể có được.

Và hiếm ai có thể hình dung được con đường tuồn thức ăn thừa của Hoàng đế ra bên ngoài đứng đầu không ai khác chính là cung nữ và các thái giám.

Nhờ công việc này mà những chiếc túi đựng tiền của cung nữ và thái giám lại nặng thêm một chút.

Ngay từ thời kỳ phong kiến, các cung nữ và thái giám đã biết cách vận hành 'kinh doanh' trơn tru như thế, đây cũng là cách mà các cung nữ và thái giám kiếm tiền khá thịnh hành thời bấy giờ.