Tại sao hoàng đế Trung Hoa không dám phá bỏ 2 cột đá lớn trong Thiên An Môn dù đe dọa đến ngai vàng?
Cặp đôi cột đá này có linh thú ngồi xổm như một "lời đe dọa" trực tiếp đến quyền lực tối cao của hoàng đế, nhưng tại sao họ vẫn không dám phá bỏ chúng?
Những công trình nghiên cứu kiến trúc cổ của các nhà khảo cổ học đã giúp chúng ta nhìn nhận được rằng những hy vọng, ước mơ của người xưa về một cuộc sống bình yên đều được thể hiện ở đây. Dù nhiều công trình nhìn vẻ bề ngoài không có gì bất thường nhưng đằng sau ẩn chứa những câu chuyện rất bí ẩn!

Chúng ta đều biết Thiên An Môn là là cổng chính vào Tử Cấm Thành tại Bắc Kinh. Nó nằm ở lề phía bắc của Quảng trường Thiên An Môn. Trước cổng có tượng hai con sư tử đứng trước cổng và hai con canh gác các cây cầu. Hai cột đá - mỗi cột có một con thú ở trên - cũng đứng trước cổng. Nhiệm vụ của chúng là bảo vệ vị hoàng đế trong Tử Cấm Thành; con thú nhìn ra ngoài (hướng nam) sẽ khiển trách hoàng đế nếu ông ấy ở ngoài quá lâu. Đồng thời, con thú nhìn vô trong (hướng bắc) cũng sẽ khiển trách hoàng đế nếu ông ở trong quá lâu. Đây là một trong những công trình kiến trúc điêu khắc nổi bật thời đó.

Hàng năm có hàng triệu khách du lịch đến Thiên An Môn nhưng họ thường không để ý đến điểm đặc biệt của cặp trụ đá này và đôi khi còn cảm thấy sự xuất hiện của chúng không đáng có. Tuy nhiên trên thực tế, cặp trụ này đã có lịch sử rất lâu đời và mang ý nghĩa lớn.
Thời Đế Nghiêu và Đế Thuấn, cặp trụ đá này đã được dựng lên . Mới đầu, chúng chỉ là những cột gỗ để mọi người thảo luận đúng sai và đưa ra ý kiến với vua, về sau được làm bằng đá. Chúng nó mang hình dáng cơ bản nhưng đặc biệt trên mỗi cây cột đều xuất hiện một linh thú ngồi xổm: Một đầu hướng ra ngoài và một đầu hướng vào trong. Hình tượng này lần lượt đại diện cho "Vương đế xuất chinh" và "Vương phi trở lại", đồng thời đặt nhiều kỳ vọng vào sự liêm chính của vị hoàng đế nắm quyền.

Không chỉ mang những lời chúc tốt đẹp, cặp cột đá còn giống như hai vị thần giữ cửa, chuyên quan sát mọi việc lớn nhỏ trong và ngoài cung, quan sát từng hành động của hoàng đế cũng như dự báo điểm xấu có thể xảy ra.
Theo góc nhìn xã hội vào thời điểm đó, vai trò cặp trụ này như một "lời đe dọa" đến quyền lực tối cao của hoàng đế, nhưng tại sao hoàng đế vẫn không dám phá bỏ cặp trụ này?
Câu trả lời ở đây chính là cặp trụ mang trong mình trọng trách cao cả. Chúng vừa đại diện cho thiên hạ, vừa đại diện cho trách nhiệm của hoàng đế với đất nước, khiến vị vua không dám một phút giây lơ là việc chính sự. Cặp trụ xuất hiện để ý thức về sứ mệnh của hoàng đế, giữ chúng luôn hiện hữu trong trái tim người quân vương.
