Tại sao khi thám hiểm lòng đất, Liên Xô lại dừng lại ở độ sâu 12.262 mét?
Bỏ ra một số tiền khổng lồ và tiêu tốn rất nhiều nhân lực, liệu kế hoạch này của Liên Xô có được như mong đợi?
Liên Xô từng là quê hương của nhiều nhà khoa học nổi tiếng. Họ không chỉ thực hiện những khám phá trong các lĩnh vực khoa học khác nhau, từ vật lý đến nhãn khoa, mà còn tìm thấy ứng dụng thực tế cho lý thuyết khoa học của họ. Những phát minh của họ đã và đang được mọi người trên khắp thế giới sử dụng.

Vào những năm giữa thế kỉ XVIII, con người trên thế giới bước vào cuộc cách mạng khoa học công nghệ, xã hội loài người bước sang kỷ nguyên tiến bộ nhanh chóng.
Sau khi trải qua 2 cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất và thứ hai, thế giới hình thành hai phe đối lập với hai cường quốc đứng đầu trên mõi lĩnh vực là Hoa Kỳ và Liên Xô (Chiến tranh Lạnh). Hai nước này liên tục thực hiện nhiều cuộc cách mạng công nghệ nhằm mục đích khẳng định vị thế mỗi bên.
Theo đó, một trong những thành tựu khẳng định vị thế sức mạnh khoa học kỹ thuật của hai cường quốc trên phải kể đến là công cuộc tiến hành khám phá thế giới, đào xuyên trong lòng Trái đất. Mặc dù vậy, trước tình hình dưới lòng đất phức tạp, nó là khó khăn khiến hai cường quốc đều thất bại trong kế hoạch này.

Vào giữa thế kỉ 20, Hoa Kỳ bắt đầu thực hiện chương trình khoan Moho với mục đích khoan thủng qua lớp vỏ trái đất, nghiên cứu lớp phủ và tăng cường vốn hiểu biết về lòng đất. Tuy nhiên, do khó khăn về kỹ thuật và chi phí, kế hoạch đã bị chấm dứt ngay sau đó 5 năm.
Một đợt thăm dò kĩ càng đã được quốc gia này thực hiện ở độ sâu 315 mét dưới đáy biển, 948 mét trên mặt đất với mũi khoan địa tâm có thể đạt tới 4.500 mét.
Sau đó 20 năm vào khoảng 1970, đây là thời điểm Liên Xô đang ở thời kỳ cường quốc hùng mạnh nhất. Họ đặt ra tham vọng lớn với mong muốn thoát khỏi "cái bóng" của Hoa Kỳ trong công cuộc đổ bộ lên Mặt trăng năm 1969, Liên Xô đã quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo "Đào xuyên Trái đất" và gây chấn động toàn cầu.

Thời điểm đó, Liên Xô sử dụng sức mạnh của cả nước bắt đầu mũi khoan siêu sâu Kola, để thực hiện kế hoạch không tưởng này. Năm 1970, Liên Xô bắt đầu bằng việc khoan siêu khoa học ở khu vực tiếp giáp với biên giới Na Uy trên bán đảo Kola. Toàn bộ kế hoạch này kéo dài trong 36 năm, sử dụng gần như toàn bộ lực lượng khoa học công nghệ và các cán bộ nghiên cứu khoa học trình độ cao nhất Liên Xô.
Cho tới năm 1989, hố khoan SG-3 được đào sâu 12.262m dưới mặt đất, trở thành hố sâu nhất do con người tạo ra. Đứng giữa niềm vui sướng khi mọi người chuẩn bị để xuyên qua Trái đất thì kế hoạch đột nhiên bị dừng lại trước sự ngỡ ngàng của nhiều người.
Đào sâu vào vấn đề, Liên Xô đã mất khoảng 49 năm cho kế hoạch để đổi lấy độ sâu 12.262 mét. Nguyên nhân dừng lại được cho là nền kinh tế Liên Xô đã hao kiệt, không còn đủ để chi trả cho siêu dự án này. Với áp lực dưới lòng đất cũng như độ cứng và nhiệt độ cao, việc duy trì nghiên cứu phát triển chế tạo các mũi khoan đã tiêu tốn của Liên Xô cần rất nhiều tiền. Không chỉ vậy, tiền lương và phúc lợi của các nhà nghiên cứu tham gia vào nhiệm vụ cũng trở thành một gánh nặng rất lớn.
Bên cạnh đó, vào thời điểm tiến hành kế hoạch trình độ khoa học công nghệ của Liên Xô và các quốc gia khác không thể nào xuyên qua được Trái đất, thậm chí ngày nay khi khoa học kỹ thuật đã tiên tiến hơn rất nhiều cũng khó có thể thực hiện được.
Kế hoạch "Đào xuyên Trái Đất" của Liên Xô dù không mang nhiều giá trị về mặt khoa học, nó hoàn toàn chỉ là một dự án do Liên Xô tiến hành nhằm đua trình độ công nghệ với Hoa Kỳ. Tuy nhiên, sau khi bỏ ra công sức cùng số tiền lớn như vậy, Liên Xô vẫn nhận được phần thưởng xứng đáng. Họ đã tìm thấy một lớp trong lòng đất có hàm lượng vàng và kim cương cao ở độ sâu 9.500 mét.
