Tại sao lại nói "Đừng để bị hiếp dâm!”, thay vì “Đừng hiếp dâm!”?

Nguỵ biện về thế giới công bằng - Phải làm gì khi xã hội đang dạy chúng ta "Đừng để bị hiếp dâm!”, thay vì “Đừng hiếp dâm!”?

Đưa ra tình huống: Một người phụ nữ vừa ra khỏi quán bar, đi giày cao gót, diện váy ngắn và không mặc đồ lót. Cô ấy đã khá say, chân nam đá chân chiêu, đi nhầm đường và bị lạc vào một khu phố không được tốt đẹp cho lắm. Và cuối cùng thì cô ấy đã bị hãm hiếp.
Vậy cô gái đó có đáng trách? Đó có phải là lỗi của cô ấy? Có phải là do cô ấy đã ăn mặc quá khêu gợi?
Nhiều người đã trả lời “có” cho cả ba câu hỏi trên trong một cuộc điều tra. Khi nghe về những tình huống mà bạn mong rằng sẽ không xảy ra với mình, theo phản xạ bạn sẽ có xu hướng đổ lỗi cho nạn nhân. Điều này không có nghĩa bạn là một người xấu xa, mà bởi vì bạn muốn tự tin rằng mình đủ thông minh để tránh gặp phải những trường hợp như vậy. Bạn cố thổi phồng mọi thứ thuộc về trách nhiệm của nạn nhân lên thành những điều to lớn hơn, những thứ mà bạn sẽ không bao giờ làm.

Ảnh:Internet

Ảnh:Internet

Tuy nhiên có một sự thật là: Hiếp dâm hiếm khi là hệ quả từ những hành vi không hay của nạn nhân. Thống kê cho thấy những kẻ phạm tội thường là người thân quen, và yếu tố về trang phục hay hành động của nạn nhân cũng không có ảnh hưởng nhiều. Kẻ hiếp dâm mới chính là người đáng bị lên án, vậy mà hầu hết các chiến dịch nhằm tăng cường nhận thức về thực trạng này đều luôn nhắm tới phụ nữ chứ không phải đàn ông. Thông điệp đưa ra thường là: “Đừng làm điều gì khiến bạn trở thành nạn nhân bị hiếp dâm."

Ảnh:Internet

Ảnh:Internet


Chúng ta thường thấy trong tiểu thuyết hay phim ảnh thì người tốt thường chiến thắng và kẻ xấu sẽ thất bại. Chắc chắn rằng bạn luôn muốn thấy thế giới quanh mình là công bằng và đúng đắn. Còn trong tâm lý học, xu hướng suy nghĩ như vậy về cách mà thế giới vận hành được gọi là Ngụy biện về thế giới công bằng (just-world fallacy). (*)
Bỏ qua vấn đề tâm lý học đó thì: Khi chưa thể thay đổi quan niệm xã hội, chúng ta đành phải tự tìm cách bảo vệ bản thân!

CHÚNG TA CẦN NHỚ ĐIỀU GÌ ĐỂ KHÔNG TRỞ THÀNH NẠN NHÂN?

1. Nếu có ai đang đi theo bạn ở trên phố hay ở nhà để xe, cầu thang máy hay bộ, thì nhìn vào mặt họ, và hãy hỏi họ một câu hỏi gì đó, như là mấy giờ hay tạo một cuộc đối thoại, nó có thể làm chúng chán và bạn không còn là mục tiêu nữa.

2. Nếu có ai đi tới trước mặt bạn, và bắt cổ tay hay cầm tay thì hãy la lớn lên. Hầu hết những kẻ hiếp dâm đều từ bỏ mục tiêu nếu các chị em la lớn hay có ý định đánh trả. Một lần nữa, chúng sẽ tìm mục tiêu dễ dàng hơn.

3. Nếu bạn đem hơi cay, thì hãy doạ chúng, và giơ ra nếu chúng có ý định tới gần.

4. Nếu ai đó túm bạn, và bạn không đọ lại được sức mạnh, thì hãy thông minh hơn chúng. Nếu bị túm, hãy cấu thật MẠNH vào vùng dưới cánh tay giữa nách và khuỷu tay, hoặc vùi đùi trong gần bẹn.

5. Sau khi cấu hai chỗ kia, luôn luôn chú ý đến vùng háng, hãy cố thúc mạnh hay đạp… vì nếu làm thế, chúng chỉ muốn bỏ đi thôi, là bởi chúng không muốn những người không nghe lời.

6. Nếu có ai hướng tay trước mặt với vẻ không thiện chí, hãy nắm 2 ngón trỏ, giữa của hắn thật nhanh và bẻ về phía hắn với hướng đi xuống càng NHANH, càng MẠNH, càng TỐT.

7. Cuối cùng, luôn để ý xung quanh mình. Rủ những người bạn đi cùng. Để ý tới những điều lạ thường, và làm theo bản năng, dù nó có hơi lạ với bạn, và nếu lâm vào tình huống thật sự, thì sẽ rất rắc rối đấy! Một điều cần nhớ nữa là, 9/10 nạn nhân bị hiếp dâm là nữ, nhưng 1 nam còn lại cũng là điều cần chú ý. (**)(*) Cuốn sách 'Bạn không thông minh lắm đâu' của David McRaney
(**) Tâm lý học tội phạm