Tâm thư xúc động của nhân viên môi trường: Nhận về thứ mà người ta vứt bỏ, sợ hãi
Trong những ngày thành phố oằn mình chống dịch, bên cạnh cơ quan chức năng, đội ngũ y bác sĩ, tình nguyện viên, những nhân viên môi trường cũng ngày đêm chiến đấu.
Những ngày cả nước đối mặt với đại dịch, nguy hiểm cận kề, lực lượng cơ quan chức năng và đội ngũ y bác sĩ được xem là những người ở tuyến đầu chống dịch, họ ngày đêm lao động để giúp người dân yên ổn, có sức khỏe, an toàn. Tuy nhiên, một lực lượng cũng đáng được quan tâm, biểu dương không kém trong mùa dịch này là những nhân viên môi trường, những người ngày ngày thu dọn rác thải y tế, tiếp xúc với "thứ mà người ta vứt bỏ và sợ hãi".
Chị Lan Anh, một nhân viên môi trường tại TP.HCM vừa qua đã chia sẻ một bài viết gây xúc động về công việc mà chị và những người đồng đội đã trải qua trong mùa dịch này. Dưới đây là nguyên văn bài chia sẻ của chị:

Nhận về thứ mà người ta vứt bỏ và sợ hãi
Đó là chất thải từ các khu cách ly, phong toả, bệnh viện, điểm tiêm phòng, lấy mẫu,…, những chất thải tiềm ẩn mầm bệnh Sars CoV-2 từ những người nhiễm hoặc nghi nhiễm bệnh. Vậy ai đã nhận về những thứ này? Không ai khác chính là các công nhân môi trường và các công ty hoạt động trong lĩnh vực vệ sinh môi trường. Trong số đó có công ty của mình.
Từ lúc dịch bệnh Covid xảy ra đến nay, có thể hình ảnh những chiếc áo blouse trắng ẩn dưới lớp đồ bảo hộ vẫn là hình ảnh quen thuộc nhất, vì họ là những người thuộc đội ngũ y tế đang ngày đêm nỗ lực trong công tác phòng chống dịch. Nhưng với mình, có một hình ảnh khác thân thuộc hơn, hình ảnh những bộ đồng phục màu xanh với dải phản quang “kinh điển” của công nhân vệ sinh môi trường.
Nếu ví những bác sĩ, y tá, điều dưỡng, công an, bộ đội,… là những thanh kiếm, những tấm khiên, những khẩu đại bác đang lao đến “tiền tuyến” trong cuộc chiến đánh virus chống dịch, thì công nhân môi trường có thể là “hậu phương”, với chổi và thùng rác, đang ở phía sau dọn dẹp sạch sẽ tàn dư, để không một con virus nào được sót lại và gây hại cho người dân đất nước mình. Họ cũng tiếp xúc và đối đầu trực diện với nguy hiểm, cùng một tinh thần trách nhiệm với nghề nghiệp của mình, với xã hội cộng đồng mình.
TP.HCM đang phải trải qua những ngày tháng căng thẳng nhất kể từ khi dịch bệnh bùng phát vào tháng 02.2020. Chưa bao giờ thành phố hay đất nước lại ghi nhận những con số nhiễm bệnh kỷ lục như vậy. Nhưng có lẽ mình sẽ không thể hình dung được sự căng thẳng ấy, cho đến khi thực sự ở trong nó. Bao nhiêu ca nhiễm được ghi nhận là bấy nhiêu khu cách ly, phong toả được dựng lên, ở khắp thành phố. Kéo theo đó là hàng tấn chất thải y tế tiềm ẩn virus được thải ra và cần phải được thu gom, xử lý nghiêm ngặt.
Đó là chưa kể đến những khu cách ly tập trung lớn hay bệnh viện, vốn vẫn đang chăm sóc cho hàng ngàn người. Những cuộc gọi bất kể ngày đêm, từ những uỷ ban nhân dân phường xã - nơi có đối tượng nhiễm, cho đến các công ty, khu công nghiệp, với quá nhiều sự mệt mỏi. “Bên anh/chị có khu cách ly mới, cần được thu gom rác thải!”. Mỗi lần như thế, tim mình như thắt lại. Danh sách này bao giờ mới dừng lại đây? Có thể anh đội trưởng đội thu gom cũng đang tự hỏi câu hỏi này mỗi ngày.
Đối diện với việc các khu cách ly, điểm lấy mẫu/tiêm phòng, tức là các điểm thu gom chất thải mới mọc nhanh như nấm sau mưa, việc phân bổ, sắp xếp phương tiện và nhân lực để thực hiện dường như là một nhiệm vụ bất khả thi với anh đội trưởng. Chỉ trong vòng 2 tuần gần nhất, cũng là 2 tuần mà mình được lãnh đạo điều động “tham chiến” cùng mọi người, gần 100 hợp đồng đã được ký, hàng trăm điểm thu gom được đưa vào lịch, ở khắp 22 quận huyện. Mỗi ngày đều có hàng chục điểm thu gom mới phát sinh với nhu cầu thu gom cấp bách. Những chuyến xe đã mòn bánh trên những cung đường ngang dọc khắp thành phố, những tài xế đã rất lâu không về nhà.
- Anh ơi, lại có điểm thu gom mới rồi anh.
- Không tiến nhận nữa đâu nha em.
- Ủa sao vậy anh ơi, anh ổn không?
- Nhiều quá rồi…
- Dạ vậy để em tìm cách…
- Nói chơi chọc em thôi, phải làm thôi em!
“Phải làm thôi em”, 4 chữ của anh đội trường đội thu gom làm mình như muốn rớt nước mắt. Chắc anh đã mệt mỏi lắm rồi. Mệt mỏi với bao cuộc gọi hối thúc thu gom, mệt mỏi với việc làm sao để có thể cùng anh em làm tròn nhiệm vụ khó khăn này. Nhưng anh nói rằng anh vẫn phải làm thôi. Vì đó là trách nhiệm của anh.
“Anh em tài xế đi từ 5h sáng đến giờ còn chưa được về đó em, mà còn bao nhiêu là điểm", anh Phó Giám đốc đơn vị nói rồi cúp máy. Hối hả và vội vã.
Anh lo, lo cho các tài xế và công nhân của đơn vị mình không biết có thể còn chống đỡ được đến bao giờ. Anh thương, thương các anh em đã vất vả quá nhiều. Và chắc anh ước đến một ngày, không còn phải nhận điện thoại của mình nữa.
“Không biết cuối tuần này, anh em mình có được nghỉ ngơi không em ha?”, anh Phó phòng hỏi mình vào một chiều thứ sáu, rồi sau đó thở dài và đi về.
Thật khó anh nhỉ, một cuối tuần yên ổn không biết bao giờ sẽ trở lại. Với anh em mình, với công nhân mình, với thành phố mình. Nhưng ít nhất mình còn được ở nhà vào cuối tuần, khác với các công nhân vẫn đang trên từng cây số, khác với các cán bộ ở phường xã nơi có ca nhiễm mới vẫn đang hướng dẫn người dân phân loại và thải bỏ rác đúng cách. Chúng ta ai cũng đang cố gắng hết sức mình, cùng nhau vượt qua đợt dịch này.
Dẫu cho những sai sót đôi lúc vẫn xảy ra khi công việc quá tải, mình vẫn rất kính nể và trân trọng những người đồng nghiệp tuyệt vời của mình. Thật mong mọi người giữ gìn sức khoẻ thật tốt, là hậu phương vững chắc cho thành phố đến khi sạch bóng “quân dịch”. Mọi người cố lên! TP.HCM cố lên!
