Tết Trăng Rằm - bạn chọn vui ngoài thế gian hay sum vầy bên gia đình
Là một trong những ngày lễ truyền thống đặc biệt, Tết Trung Thu còn được ví như Tết Đoàn Viên - ngày của tình thân và sự sum vầy.
Một năm có nhiều ngày lễ Tết, vậy mà bọn trẻ con vẫn cứ thích Tết Trung Thu. Cái tết mà chúng nó có nhiều đồ chơi, quà bánh, ông Lân, tiếng trống hội và cả đèn lồng tung tăng. Lớn lên, bọn trẻ ngày đó mới nhận ra... Trung Thu không chỉ mình chúng nó thích mà người lớn, ông bà, bố mẹ mới là người thích nhất. Vì Trung Thu có bữa cơm đoàn viên, sum họp gia đình: một bên là thế hệ “thèm hít hà hơi người thân” và một bên là thế hệ “bận đánh Đông dẹp Bắc”.


Đó là những người đã đi hết 2/3 cuộc đời, với họ tình thân con người là điều quý giá nhất. Người trẻ vẫn thường nhận ti tỉ cuộc gọi hỏi thăm hằng ngày và cả những câu hỏi bình dị mà rất đỗi thân thương: “Sắp tới Trung Thu rồi, mấy đứa có về không?”.
Thế hệ này rồi sẽ ngày càng già đi, chân tay run rẩy, tai lãng dần và mắt mờ hơn nhưng vẫn nhớ như in ngày giỗ trong nhà và nhớ cả ngày mà bọn nhỏ ở xa thường về. Họ thèm được ăn cơm cùng con cháu, ngồi nghe chúng nó cãi nhau. Chỉ là những câu chuyện luyên thuyên thôi mà thấy ấm áp lắm.

“Trung Thu này con bận rồi, chắc để năm sau”.
Một năm có vài lần lễ Tết sum vầy, lại lỡ hẹn!.
Chỉ còn người già ngồi lại bên chiếc bàn ăn và cái tivi mở loa cho vui cửa vui nhà. Nghe tiếng con nít í ới nhau ngoài sân, lồng đèn rực rỡ, nhoẻn miệng cười mà nhớ hồi bọn trẻ nhà này còn bé. Giờ! Chúng nó không còn thích Trung Thu nữa rồi!

Người trẻ bây giờ, có khí chất, có tài ba, ngày càng cầu tiến, thành đạt và nhiều ước mơ hơn. Đôi khi để vươn tới những ước mơ, họ bận rộn, bôn ba và ngày càng xa rời gia đình.

Với những thay đổi của xã hội hiện đại, dường như “hồn” Trung thu của những ngày rằm tháng Tám, đêm phá cỗ trông trăng cũng đang gần bị trôi vào quên lãng. Và thế hệ "đánh Đông dẹp Bắc" dường như cũng bị cuốn theo những thú vui bất tận của thời đại mà quên mất bữa cơm đoàn viên ngày Trăng Rằm.
Cái phong vị, giá trị của ngày Tết Trung thu bao năm vẫn vậy, vẫn là niềm mong mỏi ngày đoàn viên, sự quan tâm ấm áp bên bữa cơm gia đình. Nhưng giữa bộn bề của cuộc sống và mưu sinh, chúng ta đôi lúc dễ quên đi những điều giản dị đó.

Trung Thu thì năm nào chẳng có, cơm thì ngày nào chả ăn....
Phải chăng có rất nhiều lý do để trì hoãn...

Bạn có thấy phát ngán với những cuộc gọi chỉ để hỏi bao giờ về?
Bạn có từng nhận ra ánh mắt rạng ngời của ông bà, bố mẹ... trong mỗi bữa cơm đoàn viên?
Bạn có nhận ra khoảnh khắc ấm áp mỗi khi nhắc nhớ Tết Trung thu xưa?
Và bạn có thấm thía được sự thèm hơi người thân của ông bà, bố mẹ?
Họ cảm thông cho sự bận rộn của người trẻ ngày nay. Những bữa cơm đoàn viên một năm vài lần, là niềm hạnh phúc “bé nhỏ” mà đầy “lớn lao” đối với họ.
Lúc ấy, ăn gì cũng ngon, mất bao lâu cũng không ngại. Họ thèm cơm nhà khi con cháu đủ đầy. Không phải những món ăn ngon mà chỉ vì không khí đầm ấm, thân thương.

Cuộc sống ngày càng hối hả và chúng ta ngày càng bận rộn. Đúng là Tết Trung Thu thì năm nào chẳng có, bữa cơm thì lúc nào ăn chẳng ăn được. Chỉ là, liệu có còn đầy đủ các thành viên quây quần bên nhau nữa hay không?
Mâm cơm sum vầy đêm Trung Thu bằng một phép nhiệm màu nào đó, sẽ giúp kết nối gia đình, gắn kết tình thân thật giản dị. Bạn biết không? Vì một khi còn cùng ăn với nhau bữa cơm đêm Trung Thu, cùng chờ trăng phá cỗ, là điều hạnh phúc mà không phải ai cũng có được.
Mỗi người là một mảnh ghép để yên vui đủ đầy.

Chỉ đến khi một mình ở nơi xa, ta mới nhận thấy hóa ra Trung Thu chỉ gói gọn đơn giản trong hai chữ - trở về. Ngày sau, khi trở thành thế hệ “thèm hít hơi người thân”, bạn sẽ lại ao ước những bữa cơm đoàn viên.
Tết Trung Thu sắp đến gần! Bạn chọn vui ngoài thế gian hay sum vầy bên gia đình?
