The Way Home - Thước phim 18 năm thấm đẫm tình bà cháu
Không cao trào, không gay cấn, bộ phim cứ nhẹ nhàng làm sống lại những cảm xúc, những kỉ niệm mà mỗi "người lớn" đã bỏ quên từ lúc nào, tìm lại "con đường về nhà" trong tiềm thức.
Ra mắt vào 18 năm về trước, được chắp bút và sản xuất bởi biên kịch/ đạo diễn Lee Jeong-hyang, "The Way Home" cũng chính phim điện ảnh đầu tay của Mỹ năm Yoo Seung Ho - chàng trai được mệnh danh là "Em trai quốc dân" của Hàn Quốc. Seung Ho vào vai cậu bé thành thị Sang Woo được mẹ gửi gắm về ở với bà ngoại vài tháng hè vì công sống của mẹ cậu đang vô cùng bế tắc: thất nghiệp, li hôn chồng, nợ nần chồng chất.
Ảnh: Internet.
Đang quen với cuộc sống thành thị hiện đại, tiện nghi đủ đầy, cậu bé Sang Woo gần như "sốc nặng" khi phải làm quen với cuộc sống ở vùng quê nghèo lạc hậu, tivi thì hỏng, máy chơi điện tử hết pin cũng không tìm được chỗ mua. Thói chảnh chọe của trẻ em thành thị khiến Sang Woo vô cùng hỗn láo và coi thường bà ngoại. Cậu bé không cho bà đụng vào người vì sợ... bẩn. Khi ăn cơm, Sang Woo cũng ăn đồ mang từ thành thị về chứ không ăn thức ăn bà nấu. Sang Woo cũng hỗn xược gọi bà bằng những biệt danh như bà già ngốc nghếch, đần độn. Chẳng những vậy, cậu cháu hư còn liên tục bày ra những trò nghịch ngợm tai quái để "phá" bà.
Cứ như vậy, bộ phim tái hiện lại cuộc sống của hai bà cháu giữa miền quê hẻo lánh và buồn tẻ, ngày này qua ngày khác trong sự im lặng có phần đáng thương của người bà và thói "ác độc" trẻ thơ của người cháu.
Cách xây dựng nhân vật của biên kịch quả là thần kì, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng khi được lồng ghép vào hình ảnh người bà và đứa cháu ở nơi thôn quê hẻo lánh ấy, lại mang đến những thổn thức không thể diễn đạt thành lời cho khán giả, dường như người ta tìm được chính mình ở đâu đó trong mỗi thước phim. Có đứa trẻ nào mà lại chưa từng giận dỗi bà của mình đâu? Có đứa trẻ nào mà không được bà mua cho quà vặt chứ?
Ảnh: Internet.
Nửa đầu bộ phim, tính cách khó ưa của Sang Woo khiến khán giả phải ghét, thậm chí chỉ muốn... đánh cho nó một trận vì thói hỗn xược. Cuộc sống với bà ngoại dần dần cũng thay đổi tính cách của Sang Woo, nhưng sự thay đổi này cũng được thể hiện rất tinh tế, chân thật chứ không hề khiên cưỡng. Sự thay đổi ấy cũng đến rất từ tốn, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt, vừa đáng yêu vừa hài hước như khi Sang Woo đi chạy quần áo lúc trời mưa. Sang Woo đang nằm ngủ thì trời đổ mưa. Nó đã định phớt lờ đám quần áo bà vừa giặt phơi ở trên dây ngoài kia. Thế nhưng phớt lờ không được, nó lồm cồm bò dậy đi cất quần áo.
Ảnh: Internet.
"The Way Home" với cốt truyện đơn giản chưa từng có, ít lời thoại đến thảm thương, những nước phim cũ kĩ được nhuốm nên bằng sắc màu bình dị, lại được bao hàm trong một tình yêu bao la, tình yêu cao cả nhất mọi thời đại – tình yêu của bà, của mẹ, tình yêu trên con đường về nhà.
"The Way Home" đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó, nhẹ nhàng mà làm sống lại những cảm xúc, những kỉ niệm mà mỗi "người lớn" đã bỏ quên từ lúc nào, tìm lại "con đường về nhà" trong tiềm thức. Hình ảnh người bà, giếng nước, đồng quê và cả mùi hương của quá khứ lấm lém bùn đất quê cũ sẽ khiến ai trong chúng ta cũng sẽ nhớ da diết. Chắc hẳn, không ít khán giả đã vỡ oà cảm xúc để rồi khóc hệt như một đứa trẻ khi chứng kiến cách mà cậu bé Sang Woo chào tạm biệt bà ngoại của mình. Khoảnh khắc ngắn ngủ ấy là "linh hồn" của bộ phim khi lời tạm biệt bằng tay làm vỡ òa mọi cảm xúc. Lúc ấy, chính ta cũng nhận ra tình yêu có thể được "nói" ra bằng nhiều cách chứ không hẳn chúng ta phải trao nhau bằng thanh âm.
