Tôi bỏ phố về làng chài Nhật Bản để trải nghiệm lối sống 'hiếm' (1)
Rebecca Saunders đã có những ngày khó quên ở làng chài Nhật Bản - nơi chẳng mấy ai quan tâm. Cô cho rằng lối sống ở làng là "một nhịp sống đang dần biến mất".
Đó là vào tháng 9 năm 2018 khi tôi chuyển đến Nhật Bản và tự làm nhà ở đó. Nhà tôi nằm sâu trong vùng nông thôn trên bán đảo Kii. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ thật cô đơn khi sống ở một nơi nào đó thật đẹp đẽ, nhưng đó lại là cuộc sống ở làng chài Ena.
Ena là một làng chài Nhật Bản nhỏ ở tỉnh Wakayama. Ảnh: Rebecca Saunders
Ena được bao quanh bởi các ngọn núi ở tất cả các phía. Ngoại trừ biển, làng chài nhỏ bé này nhìn ra một hòn đảo đơn lẻ. Làng chài Nhật Bản này chỉ có một cửa hàng bán dụng cụ câu cá, đồ ăn nhẹ và rượu sake. Quán cà phê duy nhất của Ena chỉ mở cửa vào những ngày nắng đẹp và đóng cửa lúc hoàng hôn. Nông dân ở Ena sẽ trồng cam trên đồi hoặc ruộng bậc thang.
Ảnh: Rebecca Saunders
Là một người nước ngoài, tôi hóa nổi bật ở ngôi làng nhỏ. Ô tô sẽ giảm tốc độ, vì người ngồi trong xe muốn nhìn tôi rõ hơn, và người dân địa phương tự hỏi tôi đang làm cái quái gì ở ngôi làng nhỏ của họ.
Tạm biệt, Tokyo
Tôi đã bay từ London đến Tokyo và dành hai tuần để tận hưởng năng lượng của thủ đô Nhật Bản trước khi tôi tìm Manami, người tôi đã gặp khi đi du lịch Nhật Bản vài năm trước đó, nói với cô ấy rằng tôi đang tìm một nơi để sống.
"Bạn có thể ở nhà của tôi này!" cô trả lời. Nghe thật nhẹ nhõm, vì tôi đang đốt ngân sách của mình cho các khách sạn trong thành phố và cần một chốn an cư để bắt đầu cuộc sống ở Nhật Bản.
Ba ngày sau, tôi trên chuyến tàu cao tốc đến Osaka trong tâm trạng vừa sợ hãi vừa vui mừng. Nếu Tokyo mang đến cảm thấy hơi xa lạ so với quê hương ở Vương quốc Anh, một làng chài nhỏ làm tôi như lạc vào một không gian khác. Từ Osaka, tôi đã bắt có thể là hơn 3 chuyến tàu để đến nơi. Lỉnh kỉnh vali, túi thức ăn... tôi cảm thấy mình thật tách biệt với nhóm trẻ em trong bộ đồng phục chỉnh tề đang đi tàu từ trường về nhà. Đến khi tàu sắp dừng tại một nhà ga hoang vắng ở nông thôn, tôi trộm nghĩ, "Mình đang làm gì thế này?"
Biển và đảo
Thật nhẹ nhõm khi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc của Minami. Ngôi làng chài Nhật Bản cô ở không phải nơi du khách cả trong lẫn ngoài nước thường lui tới. Những làng chài dạng này đang dần trở thành dĩ vãng.
Ngôi nhà tác giả ở. Ảnh: Rebecca Saunders
Manami đã mua một ngôi nhà truyền thống Nhật Bản ở làng Ena, sau đó xây thêm một ngôi nhà hiện đại bên cạnh. Nằm trên sườn núi, nơi này có tầm nhìn đẹp mê hồn ra biển. Tôi đã tưởng tượng mình sẽ thả hồn vào khung cảnh yên tĩnh của bán đảo ra sao, cuộc sống những ngày tới sẽ thế nào... và không hiểu sao, tôi thấy mình càng lúc càng cô lập với thế giới
Những nhu cầu chạm mức tối giản
Ngày hôm sau, Manami đưa tôi đến bưu điện làng để lập tài khoản ngân hàng và đăng ký địa chỉ mới. Sau đó, tôi ở một mình. Chiều hôm ấy, tôi đi bộ xuống đồi và mất khoảng 10 phút để đến một cửa hàng nhỏ, nơi có những dãy kệ thưa thớt hàng hóa. Người chủ xuất hiện, rất ngạc nhiên khi thấy tôi.
"Xin chào", cô ấy nói bằng tiếng Nhật. Cô ấy trò chuyện với tôi khi tôi cố gắng trả tiền mớ đồ uống của mình, vì đang bối rối với vốn tiếng Nhật ít ỏi của tôi. Tôi mỉm cười và xin lỗi và rời đi. Rất may, công nghệ đã đến được với làng chài Nhật Bản này và tôi có thể đặt hàng giao hàng tận nơi.
Cửa hàng tiện lợi ở Ena. Ảnh: Rebecca Saunders
Thứ Sáu tuần ấy là một ngày trọng đại: thức ăn của tôi sẽ đến. Tôi đang ở ngoài sân thượng và có thể nhìn thấy chiếc xe tải giao hàng đậu bên dưới. Người lái xe có vẻ bối rối trước các biển dẫn đường. "Đồ ấy của cái cô người nước ngoài, chạy xe lên đồi đi!", một người hàng xóm lớn tuổi nói to với người lái xe, đồng thời chỉ về phía tôi.
Người dân và nhịp sống
Cuộc sống diễn ra trong Ena đều đặn, như thể nó đã như thế trong nhiều thập kỷ rồi, có thể là nhiều thế kỷ cũng nên. Đối với tôi, buổi sáng bắt đầu trên chiếc nệm (không có giường), tôi sẽ nhìn ra cửa sổ trên đầu để thấy hòn đảo vẫn như mọi khi: Những chiếc thuyền đánh cá đã bận rộn, những người nông dân trồng cam đang cặm cụi trên những chiếc xe tải mini "kei".
Đôi khi, nếu tôi đang đi giặt đồ hoặc đi dạo về, những người phụ nữ thu hoạch cam sẽ dừng xe tải của họ và nài nỉ tôi nhận của họ một ít cam nữa.
Tác giả và túi cam được người dân làng tặng. Ảnh: Rebecca Saunders
Nhện khổng lồ, rết độc và lợn rừng
Ena là nhà của động vật hoang dã, rất nhiều! Đã cuối mùa hè nhưng nhiệt độ vẫn còn ấm áp và côn trùng vẫn hoành hành. Những con nhện thợ săn khổng lồ, những con bọ ngựa đang cầu nguyện... Ban đầu, lũ nhện làm tôi lo nhưng tôi đành nhanh chóng quen với "bạn cùng nhà" của mình. Một chú bọ ngựa còn đậu trên vai tôi khi tôi đang nấu ăn.
Những con ếch xanh nhỏ bé sống trong đồng lúa thì kêu vang trời, và tốt nhất đừng làm phiền bọn mukade (những con rết độc, lớn). Trên sườn núi, những con lợn rừng đến gần khu dân cư tới nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng chúng chạy xung quanh. Tôi được biết thậm chí có cả gấu trong khu vực này!
(Còn tiếp)
Lược dịch: "I moved to a tiny Japanese fishing village to experience a disappearing way of life" (Rebecca Saunders, CNN)
Đọc thêm:



