Tôi bỏ phố về làng chài Nhật Bản để trải nghiệm lối sống 'hiếm' (2)
Cuộc sống chốn làng chài Nhật Bản bắt đầu gặp nhiều "sóng gió" hơn nhà văn Rebecca Saunders nghĩ. Liệu cô còn giữ ý định "bỏ phố về quê"?
Bài trước:
Khi thời tiết lên tiếng
Khi một cơn bão đang đổ bộ vào làng, Manami gọi điện và cố vấn cho tôi. Cô ấy bảo tôi cần một ít tư trang cần thiết, bộ đàm... phòng trường hợp mất điện. Cơn bão đến vào ban đêm sau một ngày biển động và gió lớn.
Người hàng xóm của tác giả, trong một ngày bình thường không bão dông. Ảnh: Rebecca Saunders
Tôi thu mình lại, đóng cửa chớp và nghe tin tức trên TV lặp đi lặp lại những cảnh báo về sạt lở đất và lũ quét. Do ở trên một ngọn đồi, tôi đặc biệt lo lắng về một trận lở đất. Tôi gắng bình tĩnh. Trời trông có vẻ quang và đầy nắng cho đến khi cơn bão tới. Bờ biển thay đổi hoàn toàn, những tảng đá lớn bị tống vào bờ, làm cong những rào chắn kim loại, khiến nhiều tài sản hư hỏng
Sau đó hai tuần, một trận động đất xảy ra. Tôi đang ở trong nhà khi mặt đất bắt đầu ầm ầm rung chuyển. Chuông báo động hô vang "Động đất! Động đất!" bằng tiếng Nhật càng khiến tôi sợ hãi. Ngoài khơi, những chiếc thuyền đánh cá hối hả quay trở lại bờ. Không biết phải làm gì, tôi trốn trong phòng tắm và có thể cảm thấy sàn nhà lệch sang một bên. May mắn thay, sự rung chuyển đã dừng lại nhưng tôi vẫn còn hoảng hốt vô cùng.
Matsuri (lễ hội) ở làng chài Nhật Bản
Sau cơn bão và trận động đất, mọi thứ lắng đọng hơn cho đến một ngày lễ ở ngôi làng (lễ là Matsuri). Đường phố nhộn nhịp, chật ních người làng. Đền thờ Thần địa phương được đưa đi diễu hành, công kênh trên vai của tất cả những người đàn ông trẻ tuổi trong khu vực. Họ diễu hành xung làng, ném bệ thờ lên không trung - một nghi lễ dường như nhằm mục đích làm vui lòng vị thần bên trong. Sau đó là giờ múa lân và văn nghệ từ các em học sinh địa phương.
Một ngày lễ ở Ena. Ảnh: Rebecca Saunders
Một cặp vợ chồng trẻ đến trò chuyện với tôi: "Tại sao bạn muốn sống ở đây? Chẳng có gì ở đây cả!", họ nói thêm "Những người dân địa phương lúc trước giờ sống ở thành phố Wakayama, cách đây khoảng 48 km".
Tiếp tục ra đi
Mặc dù có một số ít minshuku (khách sạn kiểu Nhật Bản) trong những ngôi làng nhỏ bé này, tìm thấy chúng trên mạng là điều bất khả thi. Người thành thị ở Nhật Bản thích nghỉ ngơi ở nông thôn. Họ thường mua nhà ở những nơi như vậy, giống "ngôi nhà nhỏ" của Manami.
Việc ghé thăm làng chài Nhật Bản này không khó, nhưng một số hạn chế sau khiến nơi này vắng du bóng du khách: Tiếng Anh không được sử dụng rộng rãi, đi lại khó khăn, không có điểm thu hút văn hóa lớn...
Tôi rất vui vì được sống ở Ena, dù điều này không bao giờ nằm trong kế hoạch của tôi. Nhìn lại hai tháng của mình ở đó, tôi không thể tin mình đã xoay sở để sống ở một nơi xa xôi, hạn chế tiện nghi hiện đại đến vậy .Sau những cơn bão, động đất, động vật hoang dã, tôi cảm thấy mình đã lại sẵn sàng cho những thử thách mới. Có thể nói, ngôi làng chài Nhật Bản và hòn đảo này sẽ luôn khắc sâu trong tâm trí tôi.
Lược dịch: "I moved to a tiny Japanese fishing village to experience a disappearing way of life" (Rebecca Saunders, CNN)
Đọc thêm:




