Xuân này có đôi với cẩm nang 'thả thính' khi du lịch Đà Lạt
Năm mới đã gần kề nhưng bạn vẫn "cô đơn lẻ bóng" trong chuyến du lịch Đà Lạt sắp tới? Cẩm nang trọn bộ caption "thả thính" này sẽ giúp ích cho bạn đấy.
Tuyển tập những dòng trạng thái "thả thính" công hiệu sau sẽ tăng khả năng "đi đơn, về đôi" sau chuyến du lịch Đà Lạt.
"Thả thính" thành công biết đâu có được mối tình trong mơ như cặp đôi Nhi - Thắng? Ảnh: @singerdongnhi.
1, Từ đó trong tôi bừng nắng hạ. “Đà Lạt” rực rỡ ở trong tim.
2, Đà Lạt không khí trong lành. Đến với Đà Lạt chúng ta như được thả hồn vào những phong cảnh đẹp. Những món ăn ngon khiến chúng ta rời xa rồi. Không thể không nói ba từ “nhớ Đà Lạt”.
3, Đà Lạt cây cỏ xanh tươi, lá hoa rực rỡ. Giống như tình yêu của chúng ta mãi trường xuân và nồng nàn. Đà Lạt là nơi tình yêu bắt đầu. Đà Lạt cho chúng ta được bên nhau. Hẹn gặp lại nhé Đà Lạt thân yêu.
4, Đà Lạt ơi, hẹn dịp gần nhất ta lại đến. Khi đi ở chỉ là nơi để ở, khi ta đi “Đà Lạt” hóa tâm hồn.
5, Có những việc nếu bây giờ không làm thì cả đời cũng sẽ không làm được. Xách ba lô lên và đi thôi nào. Đà Lạt chờ tôi nhé. See you!
6, Ở đây sương khói mờ nhân ảnh, ai biết tình ai có đậm đà. Yêu lắm Đà Lạt ơi.
7, Phong cảnh Đà Lạt đẹp không sao tả xiết. Thật khiến con người ta quyến luyến quên cả lối về.
8, Lỡ uống một ánh mắt, cơn say theo cả đời. Đà Lạt ơi, chờ tôi nhé. Nhất định tôi sẽ đến vào một ngày không xa nữa.
9, Đời này, kiếp này, phải đi một lần Đà Lạt mới không uổng. Đời này, kiếp này không đi đâu ngoài Đà Lạt.
10, Đêm đầu tiên ở Đà Lạt. Không buồn, không nhớ nhà. Ngược lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Chẳng nhẽ, đây chính là ngôi nhà thứ hai mà tôi hằng tìm kiếm sao?
Câu nói thả thính đi du lịch11, Cuộc đời là một chuyến đi đầy rẫy những gì chưa biết. Thứ mà chúng ta quan tâm đó là phong cảnh ven đường. Thứ mà quan tâm đó là tâm trạng ngắm cảnh. Chuyến đi sẽ không dừng lại vì những phong cảnh đẹp.
Chặng đường đã qua bèn trở thành phong cảnh phía sau. Không được quay đầu lại, cũng không được dừng lại. Nếu dừng lại, bạn sẽ bỏ lỡ những cảnh đẹp hơn.
Bình tâm và tĩnh táo. Tận thụ cảm giác của mỗi phút giây. Tận hưởng phong cảnh của những nơi mà ta đã đi qua. Đó chính là cuộc sống.
12, Đi đến những nơi khác nhau, ngắm những cảnh đẹp khác nhau. Biết được những việc khác nhau. Cảm nhận được những cuộc sống khác nhau. Lúc máy bay chạm đất cũng chính là lúc nói câu “tạm biết” cuối cùng.
13, Cuộc đời là một chuyến đi. Không cần phải quan tâm đích đến. Chỉ quan tâm phong cảnh bên đường và tâm trạng ngắm cảnh. Hãy để tâm hồn được đi du lịch.
14, Một con người, một con đường. Trên con đường đó, tâm thay đổi theo phong cảnh. Từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc. Có thể vui, có thể buồn.
Nếu tâm trí ở phương xa, chỉ cần dũng cảm bước về phía trước. Ước mơ sẽ dẫn đường cho bạn. Có bao xa, đi bao xa. Để những bước chân liên kết thành một con đường cách mệnh.
15, Cuộc sống là một hành trình du lịch kỳ diệu. Trên chuyến tàu một đi không trở lại đó, những gì mà chúng ta trải qua, có lẽ là định mệnh không thể kháng cự. Có bạn, có tôi và có cả người ấy.
16, Tôi phải chuẩn bị hành lý để khởi hành. Cảm ơn gia đình và bạn bè đã quan tâm tôi. Cầu chúc bình an cho tôi. Chuyến đi của tôi đã có câu chuyện của các bạn đồng hành. Tôi sẽ không cô đơn đâu. Hãy yên tâm nhé.
17, Hoặc là đọc sách, hoặc là du lịch. Tâm hồn và thể xác bắt buộc phải có một thứ lên đường.
18, Khi bạn hạ quyết tâm chuẩn bị xuất phát. Thời khắc khó khăn nhất đã qua đi. Vậy thì, còn chần chừ gì nữa, xuất phát thôi nào.
19, Du lịch như một loại bệnh. Một khi đã mắc phải, sẽ không thể thoát được. Nó còn là một loại bệnh truyền nhiễm. Lây lan tới mọi người. Và bản thân bạn vốn không thể muốn thoát khỏi căn bệnh đó.
20, Thói quen tốt khi đi du lịch: tìm một cửa hàng thoải mái, chọn một tấm bưu thiếp trang nhã. Gửi cho người mà mình thương nhớ.
21, Giữa tôi và Đà Lạt chỉ cách nhau một tấm vé máy bay.
22, Hãy để gió mang nỗi nhớ của tôi gửi đến Đà Lạt. Đà Lạt ơi, chờ tôi nhé.
23, Một chiếc ba lô trên vai, vài quyển sách, những bài hát yêu thích. Một tấm vé và một trái tim mong chờ. Tôi đến rồi đây, Đà Lạt yêu thương ơi.
24, Cuộc đời ít nhất phải có hai lần nông nổi: một là tình yêu bất chấp tất cả. Hai là chuyến du lịch nói đi là đi.
25, Tôi muốn được hít thở không khí của Đà Lạt. Tôi muốn cảm nhận con người của Đà Lạt. Tôi muốn ngắm những phong cảnh của Đà Lạt. Đà Lạt ơi, tôi nhớ không quên.
26. Hay mò mẫm lục lại mấy thứ… ngày này năm ngoái cũng đang ở Đà Lạt nhỉ? Nhớ Đà Lạt quá, nhất định có một ngày nào đấy, ngẫu hứng đặt vé rồi bay veo một cái đến nơi. Ngày nào đấy… tự dưng muốn kệ tất cả, gạt bỏ hết suy tư lo nghĩ, cùng với anh … quay trở lại đây.
27. Đó là một buổi chiều tại TP. Đà Lạt xinh đẹp. Đẹp đúng không? Chỉ là, tôi không chắc có muốn nhớ lại hay không. Cảm thấy nhộn nhịp mà… thật buồn. Đà lạt chào đón bằng cơn mưa nặng hạt. Con đường, cảnh vật rất quen thuộc. Người buồn cảnh có vui bao giờ.
28. Đà Lạt tuy vậy nhìn góc nào cũng có cái tĩnh lặng, có cái đẹp một chút của thiền. Một góc phố kiểu Tây, một nhánh ngõ vắng cộng với không khí lạnh đêm về dễ giúp khởi lên những nghĩ suy miên man về cuộc sống cao nguyên.
29. Giọng người Đà Lạt nhẹ nhàng đáng yêu dễ thuyết phục lòng ngừi gê gớm cộng với tiết trời se se và việc phải đi bộ 5 cây số khiến Linh ko kìm lòng chén hết 3 cái bánh tráng nướng, 1 tô hủ tíu với mấy cái bánh bơ gối ngọt, cộng thêm củ khoai lang mật với cốc sữa hột gà béo ngậy thật ko còn gì phê hơn !
30. Em yêu Đà Lạt mùa này, buổi sáng se lạnh, buổi trưa trong xanh, buổi chiều âm u, đôi khi ẩm ương mà xuất hiện vài cơn mưa nhỏ hay đôi khi có những cơn mưa phùn rơi nhẹ trên áo. Buổi tối lạnh lạnh, sương mù răng kín những con đường đi. Đà Lạt mùa này có hoa dã quỳ nở vàng rực…nhìn chúng thật rực rỡ.
31. Có những thứ không thể kể được bằng lời, chỉ có thể cảm nhận một cách chân thành nhất, dịu êm nhất…
32. Em này, lên Đà Lạt sống đi, muốn cùng em ngắm hoàng hôn Đà Lạt, mình ở cạnh nhau, anh sẽ pha cho em một ly cafe sữa đặc biệt, mình ngồi cạnh cùng thức cafe, uống trà đậm, nhìn nhau, nói với nhau dăm ba câu vô nghĩa nhưng đầy thành ý cứ vậy mỗi ngày… được không em…
33. Tìm lối thoát cho thực tại từ một miền xứ (ít ra, trên bề mặt địa lý) bình yên là một chọn lựa biết trước tính nhất thời nhưng cũng là định mệnh “nan tư nghị” của một số kiếp lãng du. – Đà Lạt một thời hương xa – Nguyễn Vĩnh Nguyên..
34. Yêu Đà Lạt, nhớ Đà Lạt.
Có một người cũng yêu Đà Lạt như thế, có thể là nhiều hơn nữa.
Theo lý thuyết thì hai con người ấy, đáng lẽ sẽ cùng dắt nhau lên Đà Lạt, cùng hít hà tận hưởng bầu không khí tuyệt vời ấy, cùng nhau rong ruổi khắp mọi nẻo đường. Ấy vậy mà họ lại bỏ lỡ nhau.
Có những con người vào những thời điểm lại ngại ngùng và khờ dại đến thế!
35. Đêm nay quay lại đà lạt, nỗi nhớ ngày xưa ùa về. 5 năm rồi cho lần đầu tiên đi chơi cùng mối tình đầu. Giờ, chỉ còn mình hắn lẻ loi
36. Nó muốn được lên Đà Lạt một lần nữa. đến giờ cũng đã 6 năm nó chưa quay lại. Nhưng kí ức của nó về Đà lạt vẫn còn vẹn nguyên. Một vùng mờ ảo buổi sương sớm. có tia nắng nhẹ hắt lên trên mặt Hồ Xuân Hương.
37. Chỉ cần nghĩ đến Đà Lạt thì hương thơm nhè nhẹ của một chiều rong ruổi khắp thành phố lại thoảng qua khe mũi, đánh thức mảnh ký ức nho nhỏ trong não bộ.
38. Những ngày tháng rong ruổi, chỉ lo ăn gì, đi chơi đâu. Đi mệt lại nghỉ, nghỉ chán lại đi. Cứ như vậy một tuần trôi qua. Nhiều lúc bị công việc và kết quả học tập ảnh hưởng một chút, nhưng chí ít, mình cũng biết bảo bản thân rằng: “Từ từ, về nhà, quay lại guồng quay thì giải quyết tiếp, vẫn chưa quá muộn để tìm ra giải pháp”.
39. Đi Đà Lạt đi. Khi chán ngán những món nợ, những việc phải làm, những điều phải lo nghĩ, những bất công, oan trái, bế tắc…. thì đi đi, để nhớ nhung dịu dàng về quá khứ, trút bỏ những lo âu hiện tại. Buông thả mình đi, để gió ôm lấy hình hài, và những đoá hoa ve vuốt tâm hồn, nhắm mắt lại và sẽ nhìn thấy nắng nơi da thịt mình ấm lên. Ở đó, ta sẽ được tái sinh trong một cơn hoan lạc tràn đầy. Đi đi...
40. Đà lạt chào đón bằng cơn mưa nặng hạt. Con đường, cảnh vật rất quen thuộc. Người buồn cảnh có vui bao giờ.
41. Đà Lạt – nơi tôi có thể vứt bỏ những mệt mỏi để hòa mình vào không khí se lạnh với mùi hương ngào ngạt của vùng đất ngàn hoa này.
42. Đà Lạt có gì? Đà Lạt có những thứ mà Sài Gòn không có.
43. Đà Lạt mùa xuân được bao trùm bởi bầu trời màu hồng của hoa mai anh đào cùng với cái không khi se lạnh làm tan đi những ưu phiền trong tôi.
44. Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, quả không sai. Ở đâu, chỗ nào, khi ta dừng chân nấu một điếu thuốc, những loài hoa dịu dàng thanh tao và chút rực rỡ vẫy chào kiều diễm! Hoa khắp mọi nơi: những con dốc, cung đường, xe đẩy của chị hàng rong, quán cafe, cửa hàng, cổng vào, công sở và cả những triền đồi, lũng xanh. Hoa đủ màu, đủ dáng, đủ loài sống chung dường như hòa quyện để tôn cho vẻ đẹp của mình trong xanh tươi của phố xá đó chăng!
45. Chỉ cần nghĩ đến Đà Lạt thì hương thơm nhè nhẹ của một chiều rong ruổi khắp thành phố lại thoảng qua khe mũi, đánh thức mảnh ký ức nho nhỏ trong não bộ.

