Yêu bản thân trong mùa dịch: Bình yên với người này, khốc liệt với kẻ khác

Người ta nói, những ngày "đứng yên" là để ta lắng nghe bản thân mình hơn sau bao ngày tất tả. Nhưng có phải ai cũng đủ sức yêu bản thân trong mùa dịch này?

Với nhiều người, giai đoạn mọi thứ chững lại và giãn dần ra như bây giờ là khi họ có thêm thời gian lắng nghe, chiều chuộng bản thân mình.

Nói về "yêu bản thân trong mùa dịch", bạn nghĩ đến hình ảnh nào?

Anh nhân viên không phải dậy từ 8h sáng để kịp có mặt, bấm vân tay lúc 9h ở công ty và ăn sáng lúc 9h30 rồi vội vã làm việc. Anh thong thả thức dậy lúc 8h45, ăn sáng, bồi dưỡng tri thức với vài trang sách và ngồi vào bàn. Đến chiều, thay vì tốn một tiếng đồng hồ để chen chúc trên đường thì anh chăm sóc cơ thể bằng cách đi bộ, tập thể dục tại nhà.

Cô giám đốc không phải ở lại công ty tận 8-9h tối nữa. Cô vừa giải quyết công việc, vừa nấu cơm và dạy học cho con. Cô quyết tâm đẹp và thon thả hơn nhờ thời gian nấu ăn ở nhà, bớt tiệc tùng và những buổi tiếp đãi đối tác. Mỗi buổi sáng, cô có thể chiều chuộng bản thân bằng mươi phút đọc sách, uống cà phê hoặc tập yoga vì không phải đưa con đến trường.

Yourself

Vân vân và vân vân. Hai hình ảnh trên có lẽ là những kiểu "yêu bản thân trong mùa dịch" nhiều người mường tượng tới. Đó là một thứ tình yêu êm ái, thư giãn, thường xuất hiện trên những trang báo kiểu "Sống chậm giữa mùa dịch" hay những video mang hơi hướng chữa lành, tìm lại chính mình sau những ngày quá đỗi bận rộn.

Với những số phận khác, yêu bản thân trong mùa dịch là một tình yêu nhiều nước mắt và âu lo.

Một lần ngồi sau tay lái của anh tài xế công nghệ nọ, nghe anh bảo: "Bây giờ ra đường thì sợ, nhưng mà ở nhà thì lấy gì ăn? Thôi, thà chết no còn hơn chết đói". Anh tài xế này phải yêu bản thân, yêu cả gia đình (nếu có) thì mới sẵn sàng đối đầu với rủi ro như thế - để đáp ứng những nhu cầu cơ bản của mình. Yêu mà, sao nỡ để bản thân mình đói?

Những người chủ nhà hàng phá sản, nhân viên rạp chiếu phim, chủ tiệm cắt tóc, quán karaoke hay bất kì nhân sự nào bị ảnh hưởng trực tiếp bởi đại dịch, họ còn có lòng nào để yêu bản thân trong mùa dịch chăng? Họ vẫn yêu chứ, nhưng có lẽ là yêu trong lo lắng vì thương bản thân sau khi bao nhiêu dự định, cơ nghiệp... chấm dứt hoặc trì hoãn vô thời hạn; yêu trong hoang mang vì từ diễn viên, hướng dẫn viên du lịch, họ trở thành người giao hàng, bán cá... nghiệp dư để sống qua ngày.

Yourself (1)

Những người như thế, có lẽ chuyện "yêu bản thân trong mùa dịch" của họ mang hình thái khác những trang sách, những giờ yoga yên ả. Nó khốc liệt, quả quyết và nguy hiểm hơn. Yêu nên mới lo, mới nơm nớp không biết bao giờ dịch tan bớt để còn kiếm tiền làm bụng mình ấm, kiếm tiền để cho mình một chỗ che nắng, che mưa... - một kiểu yêu bản thân ít ai nghĩ tới.

Hy vọng chúng ta vẫn tiếp tục yêu bản thân trong mùa dịch, theo cách của mình. Người yêu bản thân kiểu bình thản sẽ tìm được bình yên trong tâm hồn, người yêu kiểu lo toan sẽ có thêm động lực để vượt qua hôm nay.

Bài liên quan