Theo Điều 156 của Bộ luật Hình sự quy định về tội vu khống. Cụ thể, nếu muốn tố đối tượng nào vu khống phải rơi vào một trong 02 trường hợp dưới đây:
Trường hợp 1: Bịa đặt hoặc loan truyền những điều biết rõ là sai sự thật nhằm xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm và danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác;
Trường hợp 2: Bịa đặt người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền.
Trước sự việc bà Phương Hằng nằm mơ thấy Công Vinh và Thuỷ Tiên ăn chặn tiền từ thiện, sau đó phía Công Vinh đã lên sóng livestream đòi kiện bà Hằng vì tội vu khống. Trả lời cho câu hỏi nhiều khán giả đang băn khoăn liệu Công Vinh có được kiện hay không. Một sinh viên đại học Luật đã chia sẻ:
1. Phải có hành vi bịa đặt hoặc loan truyền điều mà mình biết rõ là sai sự thật
Hiện nay pháp luật không quy định, không thể điều chỉnh giấc mơ của từng người. Không thể cấm con người có những giấc mơ như thế nào. Ví dụ H có mơ thấy T ăn chặn từ thiện thì đó cũng là giấc mơ của H. Hoàn toàn không phải bịa đặt.
Tới hành vi đi kể giấc mơ của mình với đám đông. Hoàn toàn không có căn cứ đó là bịa đặt hay không bịa đặt. Ví dụ H kể là H thấy T ăn chặn từ thiện. Để truy cứu trách nhiệm hình sự về tội vu khống, cơ quan điều tra phải chứng minh được rằng trước đó H không hề nằm mơ mà chỉ lợi dụng giấc mơ để bịa đặt. Tuy nhiên, hiện nay năng lực con người không thể chứng minh được liệu trước đó H có nằm mơ hay không. Vậy nên rất khó để kết luận H bịa đặt và loan truyền tin sai sự thật.
2. Việc bịa đặt, loan truyền đó nhằm gây thiệt hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác
Chứng minh việc bịa đặt, loan truyền thông tin qua việc chứng minh người đó có nằm mơ hay là không đã là bài toán khó. Cái khó tiếp theo là phải có thiệt hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác. Ví dụ, H nói H nằm mơ thấy T ăn chặn từ thiện, điều này làm cho T cảm thấy xấu hổ, mất uy tín, mất danh dự, nhân phẩm nghiêm trọng thì khi đó mới đủ để cấu thành tội vu khống.
Tuy nhiên, trong thực tế quan hệ giữa con người với con người thì điều này rất khó xảy ra. Ví dụ, có người nói với bạn rằng:
“Hôm qua tôi nằm mơ bạn cởi quần áo chạy ra ngoài đường”
Nếu là người nằm trong giấc mơ của người kia bạn sẽ cảm thấy bình thường. Vì đó chỉ giấc mơ, không có gì phải xấu hổ hay mất danh dự. Miễn sao thực tế bạn không có cởi đồ chạy ra ngoài đường là được.
Bằng những phân tích trên, có thể thấy việc một người nằm mơ một người ăn chặn từ thiện xong đi kể lại giấc mơ đó. Dù giấc mơ đó có hay không cũng rất khó để truy cứu trách nhiệm hình sự tội vu khống trong trường hợp này.